Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ta lớn lên bởi kiếm tìm…

“Bài thơ cũ” của Nguyễn Bình Phương với đề từ “tặng ta”, nhưng có lẽ cũng là tặng “chúng ta” khi nhìn và nghĩ về đời mình.

(tặng ta)

Ta sinh ra cô đơn

Giờ cô đơn đã cũ

Ta trưởng thành bởi sợ hãi

Sợ hãi cũng cũ rồi

***

Này tôi

Một khuôn mặt công chức

Đứng nhìn

Những cuộc họp rạc dài

Tiêu ma bao ý tưởng

Xa xa trải một mùa bệnh hoạn

Bệnh hoạn cũng cũ rồi

***

Số phận già như trời

Lọm khọm đi giữa công viên đầy nắng

Nắng có gì hay hớm nữa đâu

***

Đèn bật sáng không còn nơi ẩn náu

Đám @ đánh võng phóng như bay

Thời gian ngã

máu tuôn

tuổi xanh không thể dậy

Tốc độ ư?

Thì cũng cũ lắm rồi

***

Những ngày dài thật dài

Ngồi kín đáo trong phòng tưởng tượng

Sông Hồng đê mê hóa một nén hương

Dẫn ý nghĩ về nơi không thể biết

***

Trong bóng râm lạnh lùng vang vang lời nhắc

-Ta lớn lên bởi kiếm tìm

Giờ kiếm tìm đã cũ

Lời bình

Đọc xong Bài thơ cũ của Nguyễn Bình Phương, một câu hỏi có thể đến với người đọc: rốt cuộc có điều gì không cũ? Cô đơn, sợ hãi, bệnh hoạn, số phận, tốc độ, đam mê, kiếm tìm… tất cả đều đã cũ. Cái cũ dậy lên mùi vị của sự chán chường xen lẫn chút gì như bất lực và bế tắc.

Bài thơ cũ ngầm trả lời cho điều không cũ. Trí tưởng tượng và những ý nghĩ về nơi không thể biết chính là điều mới mẻ. Đó có thể xem là một cách nói về sự sáng tạo. Những tình thế của đời sống, những hiện diện của nghệ thuật có thể là một thách thức, trong đó lớn nhất là nó tạo nên những trải nghiệm cũ mòn, tiêu ma bao ý tưởng.

Nghệ thuật, trong khía cạnh nhất định, luôn là sự tự thuật. Thơ, với đặc tính chủ quan của nó mang màu sắc tự thuật rất cao. Do đó, đọc Bài thơ cũ của Nguyễn Bình Phương, ta cảm nhận được tình thế mà nhân vật trữ tình đang lâm vào. Tình thế ấy lúc này có thể cũng đang chất vấn mỗi chúng ta.

Linh Nham đêm

Không gian thơ của Nguyễn Bình Phương mang dấu ấn vùng Thái Nguyên. Khoảng trời Linh Nham, dòng Linh Nham, ngọn Linh Sơn, nghĩa địa Tuyệt Sơn... đi vào tác phẩm của anh đầy ám ảnh.

Em tỉnh dậy trời xanh thành người lạ

Nguyễn Bình Phương là một thi sĩ giàu mơ mộng - những mơ mộng không giống ai. Bài thơ “Thơ ngắn về em” là một minh chứng cho trạng thái ấy.

Nguyễn Bình Phương