Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Mẹ vẫn chờ nơi con lặng lẽ ra đi

Bài thơ “Bây giờ mẹ vẫn” của Kiều Trang là những suy tư cùng sự nhớ thương, day dứt của người con khi nghĩ về mẹ và quê hương.

Bây giờ mẹ vẫn đi về

Ở nơi con lỡ buông thề sẽ xa

Làng nghèo đất bạc đãi hoa

Bao nhiêu nhan sắc cũng nhòa vào đêm

Cha ngồi trải chiếu bên thềm

Đếm sao, đong gió để quên phận mình

Mẹ trở dậy trước bình minh

Lần theo bóng tối một mình sang sông

Làng nghèo vắng cả ruộng đồng

Mẹ vẫn vun trồng trên sóng nước quê

Đò nghiêng sớm tối đi về

Kiêu sa lặn xuống nón mê tròng trành

Con mượn danh nghĩa học hành

Né sông, né dáng mong manh mẹ chèo

Bây giờ làng đã hết nghèo

Sông xưa mải miết uốn theo nhịp cầu

Con thương trăm nỗi đẩu đâu

Mà chưa thấu hết nông sâu phận người

Bây giờ mẹ vẫn ngóng vời

Nơi ngày con lặng lẽ rời chân đi.

Lời bình

Bài thơ khắc họa một làng quê nghèo ven sông, cái nghèo dường như đã làm mờ nhoà đi cái đẹp. Làng nghèo đất bạc đãi hoa - qua đây có thể thấy được sự khắc nghiệt của đói nghèo, căn cớ để người con ra đi, mượn danh nghĩa học hành để không phải chứng kiến sự đói nghèo, bạc bẽo.

Những gì đọng lại sâu đậm nhất là hình ảnh người mẹ đã gắn chặt với nơi này bằng những tảo tần vất vả. Những hi sinh, cam chịu và vẻ đẹp của người mẹ thể hiện qua câu thơ mang tình hình tượng cao: Kiêu sa lặn xuống nón mê tròng trành.

Bây giờ mẹ vẫn là bài thơ chứa đựng cảm xúc sâu kín, có độ nén và cô đọng trong ngôn từ. Đói nghèo dễ làm chúng ta quên đi cái đẹp, nhưng cái đẹp lại ngời lên trong chính những hoàn cảnh đầy thử thách ấy. Điều quan trọng nhất lại ở sự thấu suốt của mỗi người trong hoàn cảnh của chính mình.

'Mẹ ra Hà Nội'

Bài "Mẹ ra Hà Nội" mang nét thuần hậu, ấm áp của nhà thơ Lê Đình Cánh.

Bếp lửa ngày Tết

“Bếp lửa ngày Tết” của Từ Kế Tường gợi lên hơi ấm của sự đoàn tụ, sum vầy. Trong hơi ấm của lửa, của mùa xuân, những khát vọng yêu thương cũng được nhen nhóm.

Kiều Trang