Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Gửi về mẹ từ tuyến đầu chống dịch

"Gửi về mẹ" là bài thơ của bác sĩ Vân Hoàng Yến (Bắc Giang) viết trong ca trực chống dịch Covid-19 tại bệnh viện đêm 18/5. Một bài thơ làm chúng ta xúc động.

Mẹ yêu ơi...

Mấy đêm nay Bắc Giang không ngủ

Những người lính tuyến đầu không ngủ

Những chuyến đi chưa định ngày về.

Bầu trời Việt Yên rực sáng chân đê,

Phụ lão, bé thơ trong cơn mê thảng thốt

Từng chỉ số F0 tăng đột ngột

Ánh mắt con gầy trên điểm nóng Quang Châu

***

Mẹ có biết không...

Ba trăm chiến sĩ ra trận xếp hàng

Ba trăm tình nguyện viên trên tuyến đầu tiếp lửa

Cuộc chiến sinh tồn đau như dao cứa

Khi biết bao ca mắc mới mỗi ngày

***

Bốn khu công nghiệp đang xiết chặt vòng vây

Chúng con khoanh vùng tìm F0 thần tốc

Báo chí, truyền thông nhanh như cơn lốc

Cũng kịp thời về đưa tin hoả tốc covi

Cuộc chiến này dẫu có phải trường kỳ

Nhưng nhất định chúng con sẽ đi tới đích

***

Giữa đêm khuya tĩnh mịch

Mẹ có nghe...

Kìa là tiếng Quảng Ninh rầm rập người đi

Sinh viên trường Y từ Hải Dương cũng kịp thời về yểm trợ

Hà Nội, Thái Nguyên cử điều dưỡng viên giúp đỡ

Rạng rỡ tình người, lấp lánh đẹp hơn trăng

Bộ đội, dân quân san lấp mặt bằng

Đón bác sĩ chúng con xếp hàng áo bluse trắng

Cảnh sát giao thông đứng trong trưa nắng

Chào từng đoàn người

Mồ hôi thánh thót tuôn rơi.

***

Mẹ ơi...

Mùa hè này không nghe tiếng ve kêu

Chỉ thấy tiếng loa phường treo trên chùm phượng vĩ

Đồi vải căng tròn đang chín hồng lúc lỉu

Đợi chúng con về cùng ngọt thắm tình quê

Đêm nay...

Con mơ trên đầu chỉ còn mây trắng

Vạt nắng cuối chiều thơm những bước chân đi...

Lời bình

Đọc bài thơ của bác sĩ Vân Hoàng Yến, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong tôi. Nghĩ về những người bác sĩ trên tuyến đầu chống dịch, nghĩ về những gian lao cực nhọc của toàn xã hội khi đối đầu với bệnh tật, nghĩ về những sẻ chia, tương trợ nhanh chóng, kịp thời đầy tình nghĩa của các địa phương dành cho vùng dịch, chúng ta thấy vừa xúc động, vừa tin tưởng, nhưng cũng còn nhiều âu lo.

Thơ viết trong mùa dịch, viết từ ca trực, viết bằng nỗi xúc động sâu sắc của một bác sĩ, đã khiến chúng ta càng thêm trân trọng, biết ơn những người chiến sĩ áo Bluse trắng.

Những lo âu vẫn hiện hữu từng ngày, qua từng con số. Nhưng niềm tin chiến thắng vẫn được thắp lên một cách mãnh liệt, bằng ý chí, tinh thần, sức mạnh, tri thức của những người đang ngày đêm trên tuyến đầu chống dịch cùng với nghĩa tình, đoàn kết của nhân dân cả nước.

Vải đã chín hồng trên đồi quê, trong giấc mơ mây trắng bay trên đầu thanh sạch và nhẹ nhõm. Con gửi về mẹ lời thầm thì từ trái tim nhiệt huyết. Xin mẹ hãy yên lòng. Bài thơ nói thay lời của mỗi chúng ta, như một quyết tâm, một thề hẹn, sẽ đi qua những ngày u ám của dịch bệnh. Trong ánh mắt dõi sâu từ ca trực, ánh lên hình ảnh đầy yêu thương, tin tưởng: “Vạt nắng chiều thơm những bước chân đi”.

Gửi em trong vùng dịch cách ly

“Gửi em trong vùng dịch cách ly covid-19” là bài thơ của tác giả Kiều Trọng. Đó không chỉ là những tâm sự, nhắn gửi đến “em” mà còn gửi đến mọi người trong những ngày chống dịch.

'Hải Dương tôi'

Dịch Covid-19 đang làm chúng ta lo lắng. Nhà thơ Đàm Huy Đông đã bày tỏ những cảm xúc, suy tư của của mình trong bài thơ "Hải Dương tôi".

Vân Hoàng Yến