Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Anh về dòng nhớ tìm em

Bài thơ “Dòng sông trong anh” của Hoàng Dương là một dòng nhớ chất chứa yêu thương, tiếc nuối của một mối tình đẹp đẽ phải chia ly bởi chiến tranh.

Sông trôi đi, dòng Đáy êm trong

sông nhỏ lại hai bờ kỉ niệm

chuyện tình xưa không nói cứ lặng im

***

Ngày anh đi sông duềnh lên bãi vắng

con đò mắc cạn bến em

chuyện chiến chinh… anh nói rồi bỏ ngỏ

bên sông tàu sắp rời ga

***

Những chuyến tàu trong đời anh chờ tới

đất nước xanh hơn sau mỗi cuộc chia li

***

Anh đi qua bao núi rừng

mà cánh võng luôn chao về một phía

***

Sông Đáy mùa nước cạn

em lênh đênh ở phía bến chờ

***

Những người lính chọn đời trận mạc

mang trong mình bóng dáng dòng sông

***

êm đềm chảy qua đạn bom khói lửa

phía cuối dòng ngưng một tình yêu

***

Anh trở về sông Đáy đã trôi xa

đôi bờ cách nhau dòng nhớ

sông trong anh vẫn chảy

sợ đò em mắc cạn bến nào.

Lời bình

Những câu thơ của Hoàng Dương nén chặt biết bao nhiêu cảm xúc. Có cái gì đó cứ dâng lên trong lòng ta. Từng hình ảnh, từng chi tiết như tô đậm, như khắc sâu một mối tình thời chiến. Ngày anh đi sông duềnh lên bãi vắng hay là cảm giác mênh mông xa vắng đã chiếm chọn tâm hồn kẻ đang yêu? Sông duềnh lên thế mà con đò lại mắc cạn nơi bến em, là bởi họ đã neo vào trong nhau một tình yêu đâu dễ gì chia cách.

Dù phải trải qua trận mạc tàn khốc, dù đi khắp nẻo chiến trường thì nỗi nhớ thương vẫn dành trọn về em qua hình ảnh ẩn dụ đẹp và xúc động, cánh võng luôn chao về một phía. Một mối tình đẹp đến thắt lòng. Nhưng rồi họ vẫn xa nhau như dòng nước trôi xa không trở lại. Ngày trở về nhìn dòng sông trở thành dòng nhớ vì cô gái đã lấy chồng bên kia sông, chàng trai vẫn gửi đến cô một tình yêu cao đẹp nhất: sông trong anh vẫn chảy/ sợ đò em mắc cạn bến nào.

Hãy bao dung với quá khứ

Đừng hờn trách những tháng năm đã qua, bởi điều gì đã đến thì chẳng thể nào khác được. Bài "Tự khúc" của Đào Phong Lan mang chất thơ của lòng bao dung khi nhìn về quá khứ.

'Ở bờ nào tháng năm'

Bài thơ “Ở bờ nào tháng năm” của Nguyễn Hữu Hồng Minh đặt chúng ta vào trạng thái chơi vơi giữa hiện tại và quá khứ. Từ đó, ta nhận ra rằng quá khứ luôn song hành cùng hiện tại.

Hoàng Dương