Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Xin hãy tựa đầu khi thiếu một lời ru

“Ru” là một bài thơ của Đinh Thị Thu Vân. Có lẽ đây là mạch cảm xúc khởi nguồn cho “Những câu thơ em viết mất linh hồn” mà ta từng biết đến của chị.

câu thơ nào em viết cho anh

xin vĩnh viễn đi vào kỷ niệm

dẫu mai này lòng không còn nguyên vẹn

những câu thơ em viết mất linh hồn!

***

những câu thơ rồi sẽ mất linh hồn

mùa phai nhạt lòng em, chừng sẽ đến

khi em khóc đời em không bờ bến

những câu thơ trôi nổi lạc nhau rồi

***

anh có buồn trong những lúc đơn côi

đầu hãy tựa lên những câu thơ, yên ấm ngủ

những câu thơ một thời anh bạc bẽo

xin hãy cứ tựa đầu, khi thiếu một lời ru...

Lời bình

Những câu thơ em viết mất linh hồn chính là em của những mùa phai nhạt, của những ngày không bờ bến. Thơ không linh hồn đâu còn là thơ nữa, cũng như em, lòng đã chẳng vẹn nguyên từ ngày anh bạc bẽo. Ta lạc nhau, em lạc mất linh hồn.

Bài thơ của Đinh Thị Thu Vân vừa có niềm đau xót lại vừa ẩn chứa những bao dung, vị tha của trái tim đàn bà. Dẫu tất cả chẳng còn, nhưng trái tim ấy vẫn mong người đàn ông phụ bạc kia tìm được bình yên trong những câu thơ lạc nẻo.

Tứ thơ giàu trắc ẩn trong trái tim người đàn bà đi qua mùa yêu đã gọi dậy những ngập ngừng trong mỗi người đọc. Ngập ngừng để nhận ra từ những câu thơ lạc loài, từ những xác thơ vò võ, hơi ấm của tình yêu thương vẫn còn nương náu.

Hãy cho em được quên lãng!

“Và, trở về tĩnh lặng” của Đinh Thị Như Thúy mang tâm sự lo âu xen lẫn sợ hãi của người phụ nữ trong tình yêu.

Hạnh phúc mang màu bao dung

“Chẳng có khổ đau nào vô nghĩa” là tên một bài thơ của Lê Văn Lâm. Ở đó, ta bắt gặp vết thương sâu từ mối tình tan vỡ. Nhưng, cũng ở đó, ta nhận ra ý nghĩa của nỗi đau.

Đinh Thị Thu Vân