Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Xanh xưa bên ai?

“Sen” là một bài thơ hay của Phùng Tấn Đông với những cảm xúc, thanh âm, hương sắc còn dùng dằng giữa phai tàn và níu giữ.

Một tàn sen hai tàn sen ba bốn sen tàn

Trắng trắng trắng

Mùa đang rã tan

Một chớp xanh phía người câm lặng

Rền sấm vang trắng rụng hồng phai

Rơi phong kín đường sương mai sớm

Tìm em đâu

Hơi thở đầy hương

Đã rũ nhánh cành hôm nao non dại

Trơ đài khô

Từng nở từng tàn

Nâu nâu nâu

Giọt cà phê nâu

Nhớ mắt môi nhìn mưa bay bay

Gió một thời xanh

Đầu non cuối bãi

Tơ tóc rồi trôi

Trôi xa nơi đâu

Sen xưa xanh xưa thơm nghiêng bên ai

Ta khô cùng sen một hơi thở dài.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ Sen của Phùng Tấn Đông gợi lên một cảm giác rất lạ. Có gì lay động giữa trang thơ? Hình như là hương sen đang níu mình trước khi tan vào gió. Hình như trắng rụng hồng phai còn những luyến lưu mùa cũ. Âm hưởng của bài thơ mơ hồ phảng phất một nỗi dùng dằng Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

Thực vậy, tơ lòng còn vương chính là tâm trạng ở giữa khoảnh khắc loãng tan và níu giữ. Hệ thống từ ngữ có âm vực xa rộng, thanh bằng dịu nhẹ như chực bay đi họa điệu cùng những từ mang thanh trắc như chùng chình ngoái lại (sen tàn, rã tan, sấm rền, nhớ mắt môi, nhìn mưa bay bay, trôi xa nơi đâu, đầu non cuối bãi, tìm em nơi đâu, hơi thở đầy hương…).

Sen tàn, mùa đi, sắc phai, hương nhạt, em xa, ta nhớ thương hoài niệm. Ấy là hành trình cảm xúc của bài thơ. Những tượng hình của thời gian, mùa màng, hương sắc cuối cùng cũng đọng lại trong hơi thở em đầy hương, trong tóc tơ non dại, trong gió thời xanh thơm nghiêng xa xưa. Nhịp điệu của rã tàn càng khiến cho hoài niệm thêm da diết.

Hoài niệm bao nhiêu, nhung nhớ bao nhiêu cũng chẳng giữ được một làn hương đã tan đi cùng gió. Hai câu cuối của bài thơ buồn và ngậm ngùi. Những thanh âm thật nhẹ loang xa tưởng tiếc mà diệu vợi, những rỗng tàn nén vào mùa khô hơi thở dài hiu quạnh. Gục xuống cô đơn một dáng người câm lặng.

'Nếu em ngoái đầu nhìn lại'

Bài thơ “Nếu em ngoái đầu nhìn lại” của Hữu Việt đánh thức những rung động tinh tế, lặng thầm len giữa hai mùa, len giữa khoảng cách của tình yêu và xa cách.

Ký ức ngày yêu

“Ký ức mưa” là một bài thơ của Đinh Thị Như Thúy. Bài thơ buồn, lặng lẽ mà lay động.

Phùng Tấn Đông