Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Tuổi trẻ nào đã khuất chân mây

Bài thơ “Chân trời mùa hạ” của Bình Nguyên Trang là những cảm xúc bâng khuâng khi mùa hạ và tuổi trẻ đã đi qua.

Những giọt tháng Năm rơi vào khoảng trời màu tím

Mùa hạ như cơn lũ tràn qua vùng ký ức thiếu thời

Tiếng ai gọi trên con đường vắng

Hay tôi về từ dốc nắng xa xôi.

***

Tôi ngồi đây tôi của cũ xưa rồi

Của ngày bơ vơ tìm tình yêu lối nhỏ

Hoa rụng tím của một chiều đầy gió

Cỏ của nhớ thương còn xanh tha thiết cuối trời.

***

Có dòng sông đã từ biệt trong đời

Mang theo tình yêu thơ dại của tôi

Mang theo những mùa hạ bỏng cháy

Thiên đường cũng rời bỏ tôi đi từ buổi ấy

Trong mắt người sẫm tím ánh bằng lăng.

***

Chiều nay mưa mờ vết dấu tháng năm

Từ đáy hồn tôi vết sẹo buồn câm lặng

Chợt cất lời dịu dàng như tiếng gọi

Về tuổi trẻ nào đã khuất chân mây.

***

Hoa trôi về đâu tím một trời đầy...

Lời bình

Đọc một bài thơ là gặp gỡ một con người. Gặp một con người là gặp cả một thời soi bóng lên tháng năm mà họ đã sống. Nhưng đâu chỉ có thế. Một bài thơ nói với ta nhiều nhất khi ta thấy như bài thơ viết cho mình.

Ta nhìn thấy trong bài thơ Chân trời mùa hạ, một người ngồi trong mưa nhớ nắng. Mưa của bây giờ và nắng của xa xưa. Đó là hai trạng thái tinh thần tạo dựng nên dòng cảm xúc của Chân trời mùa hạ.

Nhịp điệu bâng khuâng, bồi hồi và tiếc nhớ dẫn tứ thơ nhớ nhung tuổi trẻ về bên kia dốc nắng. Phía bên này là mùa hạ bỏng cháy, khoảng trời màu tím, thiên đường tuổi trẻ và những yêu thương xanh lên màu tha thiết.

Những lời thơ dịu dàng tím vào sắc hoa da diết. Ai rồi cũng thế, sẽ một ngày nhìn lại để nhớ thương và tiếc nuối. Tuổi trẻ nào đã khuất chân mây hãy còn hắt lên màu mưa của một chiều câm lặng. Mưa loang như vệt nắng dài, ngân ngấn soi một vùng ký ức.

Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người

Bài thơ “Đã nhạt màu phượng cũ” của Ngô Liêm Khoan là tâm sự khi ngoảnh về quá khứ với những điều mất mát, nhạt phai.

Con xin về lại tuổi thơ

Bài thơ “Trở lại” của Hoài Vũ gợi cho người đọc những cảm xúc thân thương, nhớ về tuổi thơ đã mất trong dòng đời mỏi mệt.

Bình Nguyên Trang