Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Tuổi thơ xưa trinh trắng mãi xa rồi

“Nỗi buồn hoa cải” là tên một bài thơ trong tập “Cho vĩnh cửu mùa thu” của Phạm Duy Nghĩa. Bài thơ gọi về miền thơ ấu trinh nguyên, nơi những e ấp ban đầu chớm nở.

Xa lắm rồi, thuở ấy, nhà bên

có cô gái bến sông làng kín nước

đêm thanh vắng bóng khăn vàng gió lướt

bỗng mơ hồ theo hút bóng trăng rơi

***

Một sớm kia

vằng vặc dưới trời

hoa cải nở

hoa cải vàng ngăn ngắt

hạt nắng li ti hạt buồn chiu chắt

hắt vàng lên hiu hắt bức tranh đông

***

Ngày tôi đi

dằng dặc triền sông

hoa cải tiễn

hoa cải cười

hoa cải khóc

nghe đắng ngọt phấn hoa vàng trên tóc

tuổi thơ xưa trinh trắng mãi xa rồi

***

Da diết bao năm bằn bặt xứ người

ám ảnh mãi sắc tươi vàng năm ấy

nơi xa vắng đông nào cũng vậy

hồn vẫn về

xao xác

những mùa hoa

Tho ve ngay xua anh 1

Tập thơ "Cho vĩnh cửu mùa thu" của Phạm Duy Nghĩa (Ảnh Sương Trinh)


Lời bình

Công chúng biết đến Phạm Duy Nghĩa như là một nhà văn chuyên về truyện ngắn. Anh từng đoạt giải Nhất cuộc thi truyện ngắn của báo Văn nghệ. Thế nhưng, ít ai biết, trong miền rung cảm thẳm sâu, Phạm Duy Nghĩa là một tâm hồn thi sĩ.

Không toát lên màu sắc tân kỳ như những bài thơ hiện đại – hậu hiện đại gần đây, thơ Phạm Duy Nghĩa cất giữ một miền thi cảm trong veo, mơ mộng như bóng khăn cô gái nhà bên kín nước đêm trăng, như màu nắng chắt chiu trên phấn hoa vàng mỗi sớm.

Bài thơ gợi tứ từ sắc vàng hoa cải. Màu hoa non tươi, màu hoa biền biệt. Hoa của ngày xưa, sắc của một đời. Ý thơ buồn, tình thơ da diết, nhịp thơ bồi hồi, giọng thơ xa vắng cho ta chạm vào những xao xác khôn nguôi. Trong miền thơ ấy, có ai nhớ một sắc hoa nào in trong đáy mắt ngày mình ra đi, bằn bặt xứ người?

Thôi quên đi mình từng mơ mộng

“Đồng thoại” là bài thơ của Trần Lê Sơn Ý. Bài thơ như một lời nhắn nhủ về những mộng mơ từng đến trong đời.

Gọi yêu về, mùa xưa cầm tay

“Khúc du hương mùa cũ” của Châu Hoàng là một thoáng hoài niệm về thanh xuân với niềm thương mến và chút bâng khuâng nhung nhớ.

Phạm Duy Nghĩa