Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người

Bài thơ “Đã nhạt màu phượng cũ” của Ngô Liêm Khoan là tâm sự khi ngoảnh về quá khứ với những điều mất mát, nhạt phai.

Quả thị thơm da thịt nàng tiên

Em đã bao lần thay nước hoa cổ tích.

N.L.K

Những vòm cây trĩu nắng đứng lơ ngơ

Tiếng ve kêu như cắt từng cuống lá

Tập vở quen chạm trang cuối bất ngờ.

***

Thời gian, con đường gót đỏ em qua

Bồi hồi trong tôi tuổi thơ dừng lại

Lặn vào trong, vào sâu, sâu mãi

Như những ao làng ủ lá mục tháng năm.

***

Rồi trời sẽ gắt hơn

Phượng vội vàng những giấc mơ ngợp nắng

Màu cũ từ đáy ao làng lá mục

Gợi những nếp nhăn già nua gợn sóng

Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người.

***

Mình đã chia tay

Rồi sẽ chia tay bốn mùa

Tình yêu là phép toán

Cộng dần mất mát cho nhau.

***

Tôi nhấn vai mình vào sôi động triền miên

Những cuộc tình sao băng

vụt qua

Những cuộc tình sao chổi

vết xoay lưng ngàn năm còn lẳng lặng

Ngậm ngùi theo những tháng năm...

Lời bình

Ngậm ngùi là trạng thái trữ tình chủ đạo của bài thơ Đã nhạt màu phượng cũ. Có một người đứng lại giữa triền miên sôi động, ngoảnh về quá khứ, chợt nhận ra mọi thứ đã nhạt nhòa, đã lặng chìm vào đáy thời gian.

Quá khứ có gì dưới đáy thời gian? Một vòm cây trĩu nắng, một tiếng ve kêu, một trang vở cuối, gót đỏ em qua, cơn mơ ngợp nắng, màu phượng vội vàng… và một mối tình gọi tên bằng mất mát.

Cộng dần mất mát cho nhau là nhiều hơn hay ít đi? Khi lớp bụi thời gian khuất lấp mặt người, càng nhấn vai mình vào bộn bề đời sống, ta lại càng thấy đầy thêm những trống rỗng, những hời hợt, vội vàng.

Cảm thức đối nghịch giữa hiện tại và quá khứ, thêm và bớt, còn và mất, sôi động và lặng lẽ tạo nên trạng thái ngậm ngùi chi phối toàn bài thơ. Dưới lớp thời gian ủ mục, đọc bài thơ của Ngô Liêm Khoan, ta nhận ra năm tháng của mình.

Một chút sương mù trên bàn tay

Bài thơ “Một chút sương mù trên bàn tay” của Hoàng Phủ Ngọc Tường phảng phất lớp khói sương bao phủ thế giới luyến ái. Một cuộc tình tưởng thiên thu bỗng hóa phù du, thoáng chốc.

Môi thanh xuân còn tiếc một chân trời

“Có thể một sáng nào ngủ dậy” là sáng tác mới của Bình Nguyên Trang. Bài thơ mang cảm xúc bâng khuâng, nhớ tiếc về tháng năm tuổi trẻ.

Ngô Liêm Khoan