Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Tựa bên vai một tình yêu không thất lạc

Bài thơ “Đi qua năm tháng” của Đỗ Trung Quân là nhịp điệu suy tư về sự mong manh của tình yêu. Từ suy tư mở ra những mơ mộng, về một tình yêu không thất lạc qua năm tháng.

Mong manh nhất không phải là tơ trời

Không phải nụ hồng

Không phải sương mai

Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức

Anh đã biết một điều mong manh nhất

Là tình yêu

Là tình yêu đấy em!

Tình yêu

Vừa buổi sáng nắng lên

Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội

Ta vừa chạy tìm nhau...

Em vừa ập vào anh...

... Như cơn giông ập tới

Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời

Không phải mây hoàng hôn

Chợt hồng... chợt tím...

Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê

Khẽ vụng dại là... thế thôi... tan biến.

***

Anh cầu mong - không phải bây giờ

Mà khi tóc đã hoa râm

Khi mái đầu đã bạc

Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ

Còn thấy tựa bên vai mình

Một tình yêu không thất lạc...

Lời bình

Khi nhận ra sự mong manh của tình yêu cũng là lúc tình yêu không còn nữa. Có chăng, chỉ còn trong hoài niệm, mơ mộng hay nhớ tiếc. Càng đi qua nhiều năm tháng, con người càng cảm nhận rõ sự mong manh đến kỳ lạ của tình yêu. Có gì lớn lao như tình yêu? Có gì mong manh hơn tình yêu?

Bài thơ Đi qua năm tháng của Đỗ Trung Quân được gây dựng dựa trên hai dòng cảm xúc và suy tư. Một bên là sự mong manh của tình yêu, hơn cả tơ trời, sương mai. Một bên là niềm mong ước (không phải bây giờ) về một tình yêu “không thất lạc” khi ta đi qua những giông - bão - biển - bờ.

Chất thơ nằm trong nhịp điệu có phần chơi vơi, u hoài và giọng điệu chiêm nghiệm của người hẳn là đã một đôi lần thấy tình yêu tan biến qua tuổi mình. Tuy nhiên, phần thơ nhất lại nằm ở khoảng giao thoa của hai dòng cảm xúc ấy. Đó là sắc thái lo âu xen lẫn niềm mộng mơ và hi vọng.

Ta còn gì trên môi năm tháng?

Bài thơ “Còn lại những mùa hè” trích từ tập “Trong cõi chiêm bao” của Lê Minh Quốc. Bài thơ gợi về những xao động của mùa hè, tuổi trẻ và nỗi buồn khi đánh mất yêu thương.

Hai ngả đường trần ai đó buông tay

“Người đàn ông trong ngôi nhà không có đàn bà” của Trúc Linh Lan là một bài thơ giàu cảm xúc. Ở đó, người đọc nhận ra những hiện diện vắng mặt, những vò võ quạnh hiu, tội nghiệp.

Đỗ Trung Quân