Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Từ biệt

Bài thơ “Từ biệt” của Đào Phong Lan chắc sẽ làm nhiều người thổn thức. Đâu đó, trái tim còn hình bóng của một mối tình đã ngủ yên như tiếng dế trong ngăn bàn thời đi học.

Em về đi…

Con dế ngủ yên rồi

Trong ngăn bàn một thời đi học

Hình như là

Đêm nay

Trăng cũng khóc

Con đường dài hun hút dưới chân nhau

Em về đi …

Đừng nhìn lại phía sau

Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo

Dẫu trái tim ngập tràn dông bão

Anh đã quen vui… những lúc rất buồn

Em về đi…

Bóng nhỏ cuối con đường

Tờ giấy trắng rơi từ vở cũ

Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ

Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ trên sàn

Em về đi…

Mang theo chiếc lá vàng

Mùa đông ném xuống mặt đường sẫm tối

Gió vẫn thổi…

Qua vai anh…

Rất vội…

Lời bình:

Đọc bài thơ Từ biệt của Đào Phong Lan, chúng ta có thể nhận ra ẩn sau giọng điệu có vẻ cứng cỏi là rất nhiều yếu mềm. Tựa như những vòng sóng cứ ngân lên, cứ dội vào lòng, điệp khúc Em về đi làm bài thơ thêm day dứt. Chẳng phải là lời nói cuối cùng của mối tình học trò, mà đó là những thầm nhủ trong anh, sau phút giây từ biệt.

Em về đi! Có gì như đành đoạn, có gì như gắng gượng, hình như cả giận hờn, nhưng nhiều nhất là nỗi buồn và sự trống vắng. Con đường hun hút dưới chân nhau, trái tim ngập tràn giông bão, chiếc lá vàng rơi xuống mùa đông, bóng em bé nhỏ cuối đường và gió qua vai anh mang bao nhiêu niềm đơn độc.

Mỗi trạng thái, mỗi hình ảnh trong bài thơ như những nhịp sóng, cứ lan xa, lan xa. Vầng trăng mở lên cao một nỗi buồn bật khóc. Con đường dẫn về xa một nỗi buồn hun hút. Giông bão xoáy vào lòng những rụng rơi tan vỡ. Con dế nhỏ, ngăn bàn học trò, trang giấy cũ, giọt mực tròn ủ rũ, viên phấn vỡ trên bàn lặng lẽ giữ một nỗi buồn rồi sẽ gọi là quá khứ. Chỉ còn gió và anh, mang trên vai ngày tháng không tên, không định dạng. Em về đi!...

Gặp lại người xưa

Bài thơ của Nguyên Hương cho ta những cảm xúc bâng khuâng khi “Gặp lại” người xưa. Có ai không đi qua đôi lần thương nhớ trong đời?

Ai về qua chỗ người thương?

Nguyễn Nhật Ánh đã quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh, thanh, thiếu niên Việt Nam qua những tác phẩm văn xuôi. Ông còn làm thơ và thơ ông rất đỗi dịu dàng.

Đào Phong Lan