Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Trái tim em không mang nổi bão bùng

Sau bão dông là bình yên. Sau đêm tối là ban mai. Bài “Biệt ca” của Nguyễn Thiên Ngân gợi lên trong lòng người đọc những hi vọng để bước về phía ban mai.

Mỗi nắng xuống là một lần chia biệt

Mỗi mai lên lại một cuộc bắt đầu

Đời luân chuyển, ta làm gì khác được

Chẳng thể nào dừng mãi để chờ nhau

***

Núi xưa đã bạc đầu năm tháng đợi

Lòng sông kia cũng héo cạn mong chờ

Người ngỡ sẽ có đường trong tử địa

Bỗng một ngày gục chết dưới dòng mưa

***

Vòng tay bé thôi xiết ghì hy vọng

Quả tim run không đựng nổi bão bùng

Thôi buông hết nghe gió luồn tay rỗng

Một bước lùi

Là trời biển bao dung

***

Người sẽ lại trở về năm tháng cũ

Sống yên vui, trang đời mới không ngờ

Bước quả cảm như chưa từng vỡ vụn

Mắt dịu dàng khi nhớ chuyện hôm xưa

***

Mỗi nắng xuống là một lần chia biệt

Mỗi mai lên lại một cuộc bắt đầu

Người sẽ bước một mình qua bóng tối

Dưới trời này

Sao sáng cũng vì nhau.

Lời bình

Biệt ca là khúc ca chia biệt, nhưng không phải để chìm vào li tan, vụn vỡ mà để chấm dứt, buông bỏ và bước ra khỏi bóng tối. Núi bạc đầu vì đợi, sông cạn mòn vì đợi, người lẽ nào lại chết gục trong mưa dông? Tứ thơ về sự khởi đầu trong quy luật nắng xuống – mai lên tạo cho Biệt ca nguồn sáng của sự hồi sinh.

Bằng bước chân quả cảm, bằng ánh mắt dịu dàng, bằng cảm nhận về cuộc đời bao dung, người sẽ đi qua bóng tối. Chẳng thể nào khác được, trái tim và vòng tay bé nhỏ, không mang nổi bão bùng đã nhận ra mình cần phải đứng dậy và bước tiếp.

Cảm thức về sự hồi sinh được tiếp thêm nguồn động lực bởi những vì sao đang thì thầm trong vũ trụ. Đó là một niềm an ủi giữa đêm tối bằng ánh sáng của mối tương giao sâu xa và bí mật.

Có nhau mà cô đơn

Nguyễn Thiên Ngân được giới trẻ biết đến khá nhiều. Thơ của cô gần với tâm hồn thế hệ trẻ hôm nay.

Vẫn muốn cầm bàn tay ấy và mơ

Nguyễn Thiên Ngân đoạt giải nhất cuộc thi viết "Chân dung tuổi mới lớn" năm 17 tuổi.

Nguyễn Thiên Ngân