Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Trái tim đau trong ngôi nhà khép cửa

Bài thơ “Mùa hạ buồn” của Phạm Thị Ngọc Liên gợi cho ta nhiều cảm xúc, suy tư về tình yêu và cuộc sống trong những ngày hoang vắng, u buồn vì dịch bệnh này.

Hoa sen nở nửa chừng rồi ngưng

giữ lại hương thơm trong ngực

em giữ lại tình yêu lặng lẽ

trong tháng sáu buồn

Mùa hạ quạnh vắng như khu vườn không tiếng chim

dấu chân người đã phai từ năm cũ

những quả xanh không muốn chín

rụng đầy thềm

bầy kiến ủ ê đi qua không ngừng lại

Tháng sáu buồn

thành phố ôm vết thương rỉ máu

đau đớn nào trong những tiếng còi xe kêu vang ầm

trái tim nào nhói đau trong những ngôi nhà khép cửa

chờ tháng ngày đi qua

Tháng sáu buồn

ly cà phê nguội dần trong tay em

âm thầm tỏa hương nhớ nhung

em không uống

Anh ở đâu?

đã bao ngày không gặp

đã bao ngày không thấy nhau...

Lời bình

Ta nhận ra những tín hiệu từ một thế giới quạnh vắng. Đã bao ngày không gặp, không trông thấy nhau, thành phố bị thương, những trái tim đau trong ngôi nhà khép cửa, tháng sáu buồn, hoa nở nửa chừng, vườn không tiếng chim, dấu chân dần phai, quả xanh không chín và em thì nhớ nhung quá đỗi. Hoang vu đi qua nơi đây, đổ tràn lên không gian một mùa hạ u buồn.

Mỗi bài thơ là một khoảnh khắc của tâm trạng, cảm xúc. Mùa hạ buồn từ cảm nhận của Phạm Thị Ngọc Liên gợi lên trong chúng ta những suy tư về cuộc sống, tình yêu cùng những tháng ngày tươi đẹp, rộn ràng đã đi qua.

Thành phố là em. Nỗi buồn đau là em. Tình yêu lặng lẽ dâng hương trong lồng ngực có nói được cùng anh về những quạnh vắng nơi này?

Bài thơ khép lại bằng câu hỏi vọng lên trong sâu thẳm những ngày dài chờ đợi: Anh ở đâu? Những ấm áp yêu thương, những êm đềm hạnh phúc, những cuồng nhiệt chói chang của ngày hạ đâu rồi? Bất giác, ta nhớ mặt người quá đỗi!

Sài Gòn, yêu và hoài niệm bao nhiêu cho đủ?

Tình yêu, niềm thương cảm đẹp đẽ đối với mảnh đất này đong đầy qua những trang sách, từ tác giả trẻ tới những cây bút “nằm lòng” với đề tài này.

Gửi về mẹ từ tuyến đầu chống dịch

"Gửi về mẹ" là bài thơ của bác sĩ Vân Hoàng Yến (Bắc Giang) viết trong ca trực chống dịch Covid-19 tại bệnh viện đêm 18/5. Một bài thơ làm chúng ta xúc động.

Phạm Thị Ngọc Liên