Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Zing NewsTri thức trực tuyến

'Tớ có phải tờ tiền đâu mà tất cả phải thích tớ?'

Dù tớ có là nhân dân tệ thì cũng có người chỉ thích đô la Mỹ, thích đồng Euro, thế nên tớ chẳng cần tất cả phải thích tớ.

Từ khi xuất bản tiếng Việt (năm 2018) tới nay, Bạn đắt giá bao nhiêu? của Vãn Tình luôn nằm trong danh sách sách bán chạy. Tác phẩm được nhiều độc giả ưa thích vì nội dung khuyến khích phụ nữ thoát khỏi tình cảnh khó khăn, tìm lại bản ngã, sống cuộc đời theo cách mà mình mong muốn. Được sự đồng ý của Bloom Books, Zing.vn trích đăng một phần nội dung sách.

Tôi có một cô bạn thân rất tốt, tạm gọi cô ấy là Đương Đương nhé. [...] Đến giờ thì tôi cực kỳ yêu quý Đương Đương. Vì cô ấy sống quá phóng khoáng, luôn tràn đầy sức sống, có thể thẳng thắn cự tuyệt một người, cũng có thể lạnh lùng đáp trả ác ý của kẻ khác, hoàn toàn sống theo ý nguyện của mình.

Bận tâm tới cái nhìn người khác chỉ chuốc sự mệt mỏi

Song tôi cũng rất lo lắng, có lần tôi hỏi Đương Đương rằng nếu sống tùy ý như vậy, không sợ đắc tội với người khác sao? Đương Đương lườm tôi đầy khinh bỉ: “Thế cậu thấy tớ có thiếu bạn bè không?” Tôi ngẫm nghĩ lại thì bỗng nhận ra, cô ấy còn nhiều bạn bè hơn khối người, đầy cô gái dịu dàng chu đáo hơn Đương Đương còn chẳng được yêu quý bằng cô ấy.

Hồi ấy Đương Đương còn chưa nghỉ việc, ở bộ phận của cô ấy có một cô gái tên là Tiêu Lỵ vào làm. Tính tình của Tiêu Lỵ hoàn toàn trái ngược với Đương Đương - Tiêu Lỵ vừa dịu dàng vừa nhiệt tình, lại vừa tốt bụng. Lần đầu tôi tới thăm Đương Đương, Tiêu Lỵ hết pha trà rồi lại lấy đồ ăn vặt cho tôi, có lúc Đương Đương đi vệ sinh, Tiêu Lỵ sẽ ân cần trò chuyện với tôi, sợ tôi ở một mình thì sẽ buồn chán, tới trưa cô ấy lại nhiệt tình gọi cơm cho tôi. Tôi thầm cảm thán trong lòng, đúng là một cô gái hiền lành ấm áp!

Tôi cũng chẳng giấu giếm sự quý mến của tôi với Tiêu Lỵ, thẳng thắn hỏi Đương Đương: “Cậu có thấy cô gái như vậy sẽ được rất nhiều người quý mến không? Nếu là đàn ông thì nhất định tớ phải cưới cô ấy.” Ý ngầm ở đây là Đương Đương nên dịu dàng với tôi hơn, Đương Đương tức tối lườm tôi một cái, rồi bảo trong bộ phận chẳng mấy ai thích Tiêu Lỵ. Câu trả lời này khiến tôi rất hoang mang, một cô gái tốt bụng như thế, sao lại bị ghét được?

'To co phai to tien dau ma tat ca phai thich to?' hinh anh 1 b04bda0df3f2723766dd78a1da17b4c4.jpg

Thích lấy lòng tất cả chỉ khiến bạn đánh mất tự trọng.

Buổi chiều tôi ngồi lướt web trong văn phòng Đương Đương, Tiêu Lỵ quay lại từ phòng nghỉ, ôm theo một túi hoa quả, phát cho từng người trong phòng làm việc. Nhưng cô ấy chỉ nhận được hai chữ cảm ơn lạnh lùng từ người khác, có người còn chỉ ờ một tiếng, chỉ vào một chỗ nào đó trên bàn làm việc, ý bảo hãy đặt ở đó, còn có người thẳng thắn nói không cần.

Đi hết một vòng nhưng cô gái này thậm chí không nhận được một câu cảm ơn chân thành. Cô ấy lẳng lặng về vị trí của mình, bắt đầu xử lý công việc, bấy giờ có đồng nghiệp nhận được một cuộc điện thoại, vội xách túi lên: “Tiêu Lỵ, tôi có việc phải ra ngoài một chút, cô giao thứ này cho phòng Tài chính giúp tôi nhé!”

Tiêu Lỵ lập tức nhiệt tình đồng ý, tỏ vẻ chắc chắn sẽ làm tốt, người kia cười rồi cảm ơn, nhưng sao tôi nghe tiếng cảm ơn ấy giả tạo vô cùng. Tiêu Lỵ ngừng giải quyết việc của mình, vội vã mang văn kiện lên phòng Tài chính.

Hai tiếng sau, đồng nghiệp kia quay về, thuận miệng hỏi, Tiêu Lỵ liền nói cô ấy đã giao văn kiện cho ai đó ở phòng Tài chính. Người đồng nghiệp kia nghe vậy thì tái mặt: “Cô giao cho cô ta làm gì, phải giao cho Tiểu Thẩm mới đúng, biết thế không nhờ cô, đúng là giúp cho xong chuyện".

Tiểu Lỵ không ngừng xin lỗi, cố gắng giải thích với người kia, nhưng người kia chỉ giận dữ lườm Tiêu Lỵ một cái rồi lầm bầm tức tối đi tới phòng Tài chính. Cô gái đáng thương tựa như một đứa trẻ mắc lỗi ra sức bù đắp lỗi lầm của mình. Tôi để ý thấy suốt buổi chiều cô luôn cố gắng quan sát động tĩnh xung quanh, chỉ cần có người nhờ giúp việc gì, thậm chí chỉ nói chuyện một câu, cô ấy cũng thấy như được đặc xá.

Tôi nhìn mà lòng thương hại, hỏi Đương Đương trên QQ xem có nên an ủi cô gái này không, Đương Đương trả lời: “Nếu tớ bị đối xử như vậy thì tớ mong mọi người đều vờ như không biết, đó chính là sự tôn trọng lớn nhất dành cho tớ".

Tôi thoáng ngẫm nghĩ, rồi cũng đành thôi. Khi tan làm, tôi và Đương Đương xuống nhà để xe dưới hầm, trò chuyện về Tiêu Lỵ, tôi không khỏi bất bình thay cô ấy, Đương Đương thản nhiên nói: “Cô ấy muốn tất cả đều yêu quý mình, sợ đắc tội với người khác, nên đã đánh mất tự trọng, bởi vậy chỉ nhận lại được sự thiếu tôn trọng từ người khác mà thôi".

Tôi nói, bộ phận của cậu cũng quá đáng, Đương Đương bèn hừ lạnh một tiếng: “Một bộ phận cũng như xã hội thu nhỏ, xã hội này có rất nhiều người thích lấy lòng những kẻ chẳng coi mình ra gì, nhưng lại không tử tế với những người thực sự tốt với mình, đây chính là bản tính con người. Tiêu Lỵ không hiểu thấu điều này nên chắc chắn sẽ bị tổn thương". Đương Đương nói tiếp: “Cô ấy quá bận tâm tới cái nhìn của người khác, nhưng làm vậy chỉ khiến bản thân mệt mỏi chứ chẳng nhận lại được gì".

Không cần trở thành một cô gái được tất cả yêu quý

Nghĩ đến việc Tiêu Lỵ cẩn thận lấy lòng mọi người, tôi cũng mệt thay cô ấy. Nếu mệt mà xứng đáng thì thôi, nhưng có những người rất khó làm thân, thậm chí khi họ nhận ra bạn muốn làm thân với họ, họ càng chẳng coi bạn ra gì, bởi vậy việc những người này có quý bạn hay không cũng chẳng quan trọng. Trong đời mỗi chúng ta đều sẽ gặp phải vài người như vậy.

[...]

Muốn làm vừa lòng tất cả mọi người, cuối cùng chỉ khiến mọi người đều không thích mình. Dù ai nói gì thì cô ấy cũng tán thành, một người không có lập trường và chính kiến, thì trong mắt người khác chỉ là loại gió chiều nào xoay chiều ấy, là một kẻ a dua nịnh hót.

Còn một người có chính kiến thì dù không phải ai cũng thích cô ấy, nhưng người có cùng quan điểm sẽ quý mến cô ấy. Một người có lập trường nào sẽ luôn có người muốn làm bạn với họ, chỉ có người luôn cố làm vừa lòng tất cả thì mới không ai muốn làm thân thôi.

'To co phai to tien dau ma tat ca phai thich to?' hinh anh 2 02106963949_5353992740977770496_o_f4e94858aa06430685a408e7bc090f13_8ecd2c33113f485cb3126ddd38dc8638.jpg

Sách Bạn đắt giá bao nhiêu?

Có lần tôi gặp Tiêu Lỵ ở trung tâm thương mại, có lẽ vì cô ấy tạo cho tôi ấn tượng quá tốt đẹp nên tôi vẫn không kìm lòng được mà khuyên cô vài lời thật lòng, đại ý là phải thật xuất sắc thì mới có được mọi thứ mình muốn. Cô ấy gật đầu nghe theo, tôi không biết những lời này có ích với Tiêu Lỵ hay không, nhưng sau đó nghe nói cô ấy đã xin thôi việc.

Tôi nhớ tới những lời Đương Đương thường nói: “Tớ có phải nhân dân tệ đâu mà ai cũng thích tớ, dù tớ có là nhân dân tệ thì cũng có người chỉ thích đô la Mỹ, thích đồng Euro, thế nên tớ chẳng cần tất cả mọi người phải thích tớ”.

Trên thế gian này, không phải cứ hi sinh chính mình, suy nghĩ cho người khác là sẽ được người ta yêu quý. Cho dù chúng ta xuất sắc, tốt bụng tới đâu thì cũng sẽ có kẻ căm ghét chúng ta, bởi vậy, không cần phải làm khổ chính mình.

Không cần trở thành một cô gái được tất cả mọi người yêu quý, nhưng nhất định phải trở thành một cô gái mà mình yêu thích - không a dua, không bợ đỡ.

Trích sách "Bạn đắt giá bao nhiêu?"

Bạn có thể quan tâm

Sách hay Xuất bản

Tai sao cang hoc, cang doc sach cang 'ngu'? hinh anh

Tại sao càng học, càng đọc sách càng 'ngu'?

0

Càng đọc, càng học thì những vấn đề thắc mắc, chưa hiểu lại càng nhiều thêm, và ta sẽ có cảm giác càng đọc, càng học càng “ngu" là thế.

Hanh trinh phi thuong cua mot cau be 14 tuoi bi ung thu hinh anh

Hành trình phi thường của một cậu bé 14 tuổi bị ung thư

0 1

Mark đã quyết định bỏ nhà ra đi, để hướng đến điều cậu khao khát nhất là leo lên đỉnh ngọn núi cao chót vót Rainer, cho dù trước đó cậu chưa bao giờ leo lên một ngọn núi nào.

Tinh yeu co the lap day nhung khiem khuyet hinh anh

Tình yêu có thể lấp đầy những khiếm khuyết

0

Trong "Hạnh nhân", tác giả Sohn Won Pyung đã xây dựng nên một mối quan hệ tâm giao cảm động của hai người trẻ nhiều khiếm khuyết, trong quá trình trưởng thành.