Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Thư gửi mẹ

“Thư gửi mẹ” là bài thơ hay của Nguyễn Quang Thiều. Viết về người lính, sự hi sinh, nhưng bài thơ không bi lụy mà ấm áp trìu mến. Ở đó, ta nhận ra giá trị của tình yêu thương.

Thưa mẹ!

Con về với mẹ đây

Những ngọn gió thổi qua vườn cuối hạ

Lá xôn xao những cánh thư thầm

***

Chiến tranh đã tắt cuối con đường

Cau vẫn rụng vào những chiều thương nhớ

Bầy sẻ nâu đã bao mùa sinh nở

Con đã về, mẹ có thấy con không

***

Cỏ đã lên mầm trên những hố bom

Ôi Tổ quốc lại một lần đứng dậy

Gió thổi suốt bốn nghìn năm và mẹ

Nước mắt đầy trên những vết nhăn

***

Con đã về với mẹ, chiều nay

Mà mẹ không nhìn thấy

Con mèo thay con thức cùng với mẹ

Lặng im theo bóng mẹ lưng còng

***

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

Con ngủ quên dưới cánh rừng lá bạc

Khi gió thổi là con tỉnh giấc

Theo đường gió con về ngắm mẹ sau lưng

***

Viên bi tròn vẫn lăn mãi qua sân

Cần câu cũ buông vào từng kỷ niệm

Cánh diều giấy trẻ con làng lại thả

Tiếng sáo trăng tìm đến ngõ nhà mình

***

Con đã về rón rén bước chân

Như thủa nhỏ để oà trong nức nở

Con đã về mẹ bớt ho mẹ nhé

Bông hoa đèn lại nở sáng trong đêm

***

Có tiếng gà gọi mẹ góc vườn xa

Con vẫn thế hò reo chùm khế ngọt

Cau lại trổ mẹ ơi cau sẽ bổ

Trong cơn mê tiếng trẻ nói vang nhà

***

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

Con không chết, con chỉ không lớn nữa

Và con sống suốt đời mười tám tuổi

Như buổi chiều chào mẹ con đi

***

Con đã vào đến bếp nhà ta

Ngồi bên mẹ xoè tay hơ trước lửa

Niêu tép mẹ kho suốt đời không thể nguội

Cơm đang cười mẹ có thấy con không

***

Đũa vẫn so thừa cả những bữa cơm đông

Cánh cửa cũ chần chừ đêm gió lạ

Mẹ ơi mẹ, mẹ đừng ngồi khuya quá

Mẹ đừng ngồi vấn tóc mãi trong đêm

***

Những quả khế vàng rụng kín cả mùa thu

Mẹ thêu áo buổi chiều ra quét ngõ

Chim khách kêu rung từng chân tóc mẹ

Con đã về mẹ có bớt ho đêm

***

Con đã về trong tiếng sấm tháng Tư

Hoa gạo đỏ con cười trong tiếng gió

Con đã về trong mùa gặt hái

Cơm mới thơm như con đứng cười thầm

***

Con đã về lửa tí tách trong rơm

Soi mặt mẹ tự hào và thương nhớ

Con đã về khi làng vui đón Tết

Hoa đào xoè những chúm môi thơm

***

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi mẹ ơi

Đồng đội con trở về với thư con viết dở

Ôi lá thư chỉ một câu gọi mẹ

Là lá thư dài nhất ở trên đời...

Lời bình

Bài thơ Thư gửi mẹ làm dâng lên trong lòng ta một niềm xúc động mãnh liệt. Tứ thơ khởi nguồn từ ý niệm trở về của linh hồn một người lính. Chiến tranh đã đi qua, đứa con mười tám tuổi của mẹ đã ngủ lại dưới cánh rừng lá bạc, nhưng linh hồn con theo ngọn gió trở về.

Bằng những hình ảnh thân thuộc, gần gũi; nhịp thơ chậm, điệu thơ buồn, giọng thơ ấm và lời thơ da diết; Thư gửi mẹ mở ra khung cảnh quê hương với hình bóng mẹ già sớm tối vào ra thương nhớ, đợi chờ. Con không chết, con trở về, mãi mãi mười tám tuổi. Trở về để được bên mẹ, để sống lại và sống tiếp những tháng năm yên ấm, thanh bình.

Thơ viết về chiến tranh, người lính, về tiền tuyến, hậu phương suốt những tháng năm dài của lịch sử dân tộc đã khắc tạc nên bao hình tượng hào hùng, bi tráng. Ở một chiều kích khác, cảm thức đời thường, giản dị mà trĩu đầy thương yêu khắc khoải đã khơi nguồn cho bài thơ Thư gửi mẹ. Một bài thơ vọng lên khi cuộc chiến đi qua.

Mẹ vẫn chờ nơi con lặng lẽ ra đi

Bài thơ “Bây giờ mẹ vẫn” của Kiều Trang là những suy tư cùng sự nhớ thương, day dứt của người con khi nghĩ về mẹ và quê hương.

Về đi con

"Về đi con, chiều nay oi ả quá. Về cho mẹ quạt để con ngủ ngoan”, tác giả Bùi Quân tái hiện hình ảnh người mẹ qua những vần thơ cảm xúc.

Nguyễn Quang Thiều