Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Thơ: Sự cô độc của những con đường

Con đường vẫn âm thầm. Níu những quen thuộc. Xoa dịu vết đau. Trong cô độc.

Những con đường

Gồng mình

Đi qua đêm

Đi qua ngày

Triền miên dọc dài những vết thương không bao giờ lành

Nhung bai tho tinh dac sac anh 1

Con đường ôm những cơn mưa. Lạnh căm. Ảnh: Pinterest.

Những vòng xe đêm đâm thẳng vào tim

Rỉ máu

Đau đớn

Bước chân đơn côi

Của người khách phương xa

Tiếng rao đêm

Heo hút

Như tiếng ai oán

Trong cơn mưa mùa đông buốt tái

Gom góp thành bản nhạc đêm

Với những dấu lặng ngân dài

Tấu lên nửa chừng đã chết lịm vì những vết xước của đêm

Những cơn mưa

Trôi nổi

Tìm những vết thương chưa lành của những con đường

Trú ẩn

Đi đến tận cùng

Ngủ quên giữa những năm tháng phôi pha

Con đường ôm những cơn mưa

Lạnh căm

Nhung bai tho tinh dac sac anh 2

Bước chân đơn côi. Của người khách phương xa. Ảnh: Guu.

Những con đường cô độc

Co mình bám vào sự trần trụi của đêm để tìm hơi ấm

Rên rỉ

Mệt nhoài

Phố vắng

Phố đông

Con đường vẫn âm thầm

Níu những quen thuộc

Xoa dịu vết đau

Trong cô độc.

Thủy Vũ

Bạn có thể quan tâm

Tác giả