Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

'Thành phố này'

"Thành phố này" là bài thơ mới của Nguyễn Phong Việt viết trong những ngày lặng im vì dịch bệnh. Đó là những rung động về cuộc sống gian nan mà đáng quý.

Thành phố này,

những lần mình nhìn xuống lòng bàn tay…

***

Thấy đường chỉ nằm lặng im như góc phố ngoài kia nhiều hôm vắng vẻ

lá rơi trong lòng người

còn nhịp thở thì chao nhẹ

những mộng ước núi đồi hóa mong manh…

***

Thành phố này,

những ngày chúng ta nhìn qua ô cửa phòng buồn tênh

nhớ ngày nào đó không xa chân như ngựa hoang qua rừng sâu ngập nắng

nhớ một con người mà nửa đêm choàng tay ôm ghì nghe làn tóc

thơm như mùi phấn

nơi nhụy hoa nở đầu mùa…

***

Thành phố này,

một hôm sẽ hỏi chúng ta có hạnh phúc trong ngày xưa?

***

Lúc cúi xuống đời nhau nghe người kia hát một câu hát

cuộc đời của một con người có bao nhiêu lần được làm một tờ giấy trắng

để ai đó lẳng lặng

miết nhẹ mười đầu ngón tay…

***

Năm tháng dốc đồi sẽ làm chúng ta biết quý những lần tỉnh khỏi cơn say

nhận ra bình minh không chỉ bắt đầu một ngày mới

đối diện mình trong gương và vẫy chào mình như đưa tay xua một làn khói

ký ức đã phải đốt đi rất nhiều những ngày lòng trần mệt mỏi

làm người lắm gian nan…

***

Thành phố này,

nhắc chúng ta ai cũng có một chiếc chuông gió cần treo lên

Để nhận ra thanh âm của bình yên không phải rung bằng tay mà bằng tim lay rất khẽ

mỗi một chặng đường đều trao cho chúng ta một tấm vé

chỉ một chiều đi và không thể

dù có muốn ngoái đầu…

***

Thành phố này,

vẫn chưa nói hết với chúng ta về nỗi đau!

Lời bình

Bài thơ của Nguyễn Phong Việt như một thanh âm khẽ ngân lên từ chùm phong linh bên ô cửa căn phòng buồn tênh. Thành phố này, nơi ta đang sống, nơi những ngày lẳng lặng hằn lên đường chỉ tay hoang vắng, gian nan mà bề bộn.

Những góc phố lặng im như lòng người, như những mộng ước ngày xưa ân cần, gần gụi bên nhau giờ chỉ là hoài niệm. Nhớ biết bao nhiêu cái choàng tay ghì xiết, làn tóc thơm, những hạnh phúc cúi xuống đời nhau tha thiết, trong ngần.

Có còn không những thanh âm bình yên, để ta lắng nghe bằng trái tim rất khẽ. Ngày mỏi mệt, thành phố mỏi mệt. Thành phố đau hay lòng ta đau vì những gì đã mất, đã ở lại phía sau tấm vé của chiều đi không ngoái lại.

Bài thơ của Nguyễn Phong Việt không nói về dịch bệnh, cũng không hô hào điều gì to tát. Một mắt người buồn bã từ ô cửa nhỏ, một hoài niệm trong nỗi đau lặng im của thành phố, một suy tư về những ngày tiếp theo trên hành trình mỏi mệt. Và, trên hết thảy, ta nghe trong lòng mình dòng máu đánh thức trái tim yêu thương, chia sẻ, đợi chờ. Cuộc sống này gian nan, đáng thương và thật đáng quý.

Trái tim đau trong ngôi nhà khép cửa

Bài thơ “Mùa hạ buồn” của Phạm Thị Ngọc Liên gợi cho ta nhiều cảm xúc, suy tư về tình yêu và cuộc sống trong những ngày hoang vắng, u buồn vì dịch bệnh này.

Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người

Bài thơ “Đã nhạt màu phượng cũ” của Ngô Liêm Khoan là tâm sự khi ngoảnh về quá khứ với những điều mất mát, nhạt phai.

Nguyễn Phong Việt