Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

'Tháng ngày thì xanh mãi'

Mùa xuân không chỉ ở tiết trời và cảnh sắc, mà còn trong lòng người. Bài thơ “Tháng ngày thì xanh mãi” của Nguyễn Thiên Ngân cho ta cảm nhận về điều ấy.

Ta muốn ngồi bên em

Hát tình ca du mục

Giữa núi đồi thao thức

Giữa cánh rừng thu thưa

Giữa con tàu xuyên mưa

Hay ngôi làng quên lãng

Bài tình ca bay đi

Hai đứa mình ở lại

Tháng ngày thì xanh mãi

Như hồ trên núi kia

Sẽ không có chia lìa

Hay tính toan khờ dại

Những yếu mềm, sợ hãi

Cũng bặt dấu chân mây

Bàn tay trong bàn tay

Ru mùa xuân gần lại.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ Tháng ngày thì xanh mãi thoảng như hơi ấm mùa xuân, như tình ca đánh thức giấc mơ gần lại bên nhau. Phải chăng có một sự tìm về hoặc chối bỏ, cũng có thể là một dắt díu hoang sơ đưa con người rời xa những bộn bề hiện tại. Hẳn là ý tứ của bài thơ đã nảy sinh trên cái nền của chia lìa, sợ hãi, yếu mềm hay toan tính. Mọi thứ rồi sẽ bay đi, sẽ lãng quên, chỉ hai đứa mình ở lại đã chứng thực cho cảm thức rời xa để gần lại ấy.

Tháng ngày thì xanh mãi là bài thơ hay, và đẹp. Ý tứ, hình ảnh, lời thơ như soi qua bóng hồ trên núi xa, mang những thao thức của ngày đang lên xanh. Đọc thơ ta thấy lòng nhẹ nhõm vì ý niệm mùa xuân đầm ấm trong tay.

Đếm

Nguyễn Hoàng Nam là người trẻ sống ở đô thị. Thơ của anh thể hiện những khoảnh khắc lặng im phía sau nhịp sống ồn ào của thành phố.

Tựa

Đỗ Anh Vũ làm báo, làm thơ, sáng tác nhạc và viết phê bình. Ở lĩnh vực nào, anh cũng cho thấy một tâm hồn giàu chất nghệ sĩ. “Tựa” là bài thơ anh dành tặng cho mùa xuân này.

Nguyễn Thiên Ngân