Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Tập quên

Ký ức luôn sống cùng hiện tại dẫu người ta có cố quên đi. Bài thơ “Tập quên” của Nguyễn Thị Thanh Lưu in trong tập “Anh chỉ là sực nghĩ của em thôi” nói với chúng ta điều đó.

Vào một buổi chiều muộn phiền lộng lẫy

Em tập quên anh

Rón chân trên những tháng năm

Kỷ niệm chông gai tua tủa

Tưởng ký ức úa nhàu thì tim thôi máu ứa

Ngờ đâu…

***

Em không tiếc gì

Em chẳng sợ đau

Nhưng vẫn tự hỏi mình vì sao ta đã gặp

Mặt trời hắt bóng chiều mệt nhọc

Hoàng hôn đến ngưỡng

tự do rơi

không đợi trả lời

không một giây thắc mắc

***

Anh

Nỗi buồn mang nhan sắc

Mình quên nhau đi

Như đêm tối quên chiều

Quên nhau như là phút trước chẳng từng yêu…

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bắt đầu từ lúc nào, những kỷ niệm hóa thành chông gai? Có lẽ, ấy là khi tình yêu không còn bao bọc chúng ta trong êm ái, ngọt ngào. Tứ thơ của Nguyễn Thị Thanh Lưu bắt đầu bằng những ý nghĩ chông gai ấy.

Hạt nhân của tứ thơ là ý và tình. Ý là tập quên mà tình thì đang nhớ. Buổi chiều này và những chiều nào, cứ đan xen vào nhau những điều khiến trái tim ứa máu. Những băn khoăn kết hình thành câu hỏi: Vì sao ta đã gặp? Biết trả lời sao cho những ngày đã qua trước ngưỡng hoàng hôn.

Nét độc đáo trong cấu tứ của bài thơ là sự giăng mắc, thậm chí trái ngược của ý và tình. Ký ức buồn mang gương mặt nhan sắc rơi vào một buổi chiều mệt nhọc, hình như mình đã đi hết đoạn đường chung đôi. Quên nhau như phút trước chẳng từng yêu, ấy là ý nghĩ. Sâu trong đêm, nơi trái tim thức giấc, biết rồi có thể quên không?

Gặp lại người xưa

Bài thơ của Nguyên Hương cho ta những cảm xúc bâng khuâng khi “Gặp lại” người xưa. Có ai không đi qua đôi lần thương nhớ trong đời?

Người đàn bà mất ngủ

Miên Di là một hồn thơ nhạy cảm với những xót xa. Bài thơ “Người đàn bà mất ngủ” (và nhiều bài thơ khác của anh) là những mảnh vỡ đã làm nên giọng thơ cắt cứa ấy.

Nguyễn Thị Thanh Lưu