Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Tan theo giấc mơ thiếu nữ

“Đoản khúc mưa” của Vũ Dy dẫn ta vào miền hoài niệm, nơi những giấc mơ từng hiện hữu và tan đi. Trở về, lòng ta hoang vu.

1.

Về tắm mưa

Môi tím lạnh ký ức trần như nhộng

Em bỏ ta từ thơ dại

Bầy nòng nọc cũ hoá thân lâu rồi.

2.

Đi qua và soi vào vũng sân rêu

Rập rờn tan theo giấc mơ thiếu nữ

Tìm đâu màu môi son em gạch non.

3.

Gào thét lời luân vũ nửa đêm

Rơi trong cõi chết mái nâu già

Trong nỗi thất vọng bầy quạ đêm qua bỏ tổ

Mưa bắt đầu từ em

Ta bắt đầu hoang vu trở lại.

4.

Chồng chất lên tôi

Những tháng mưa nhiệt đới

Tổ khúc của lá và dây leo mời gọi.

5.

Con đường xưa vũng bùn cạm bẫy

Ta trượt về nơi xa nhau

Em vàng như Xuyến Chi

Hoá nắng bên trời.

Lời bình

Thơ Vũ Dy mang nét hoang vu của một tâm hồn luôn nhạy cảm với điều gì âm thầm khuất lấp, xa xôi, quên lãng. Có lẽ, từ sâu trong tiềm thức, những âu lo về sự tan vỡ chưa bao giờ ngủ yên.

"Đoản khúc mưa" là những vệt trở về, từ ký ức thơ dại, từ giấc mơ thiếu nữ. Mọi thứ đã phai đi như màu son non trên môi em, như dấu mưa trong mắt em, ta hoang vu từ ngày đó.

Bài thơ được gợi tứ bởi cơn mưa, cũng có thể là nước mắt, nhưng rõ rệt hơn là những vùng loang nhạt nhòa của cảm xúc về những điều đã đi qua, đã đẩy trượt hai ta về những phía xa nhau. Phía này chồng chất những cơn mưa nhiệt đới, phia em về Xuyến Chi hóa nắng.

Bài thơ đẹp với nhịp điệu chậm buồn và những rung ngân khe khẽ của dòng cảm xúc. Dường như, phía sau vệt mưa, một ánh nhìn xa xôi nào còn mang màu nắng như là niềm ước ao về phía bên trời.

Đêm cao nguyên

Vũ Dy sinh năm 1960 tại Đà Nẵng. Anh làm thơ, viết tùy bút và vẽ ký họa.

Giữ riêng mình một trùng dương ngắt xanh

Vũ Dy sống ở nơi miền núi xa của Đắk Lắk. Bài thơ "Giữ riêng mình một trùng dương ngắt xanh" được anh viết tặng bạn.

Vũ Dy