Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ta làm gì cho qua hết tháng tư?

Thế giới tồn tại theo cách chúng ta nhìn về nó. Bài thơ “Tháng tư” của Lê Minh Chánh mang cái nhìn khắc khoải, phủ lên tháng tư nỗi cô đơn và hi vọng.

Những đóa hoa mệt lả trên đường

Người vẩy nước lên bầy hoa tái nhợt

Mua về một cái chết

Mua về một tàn phai

***

Mua về một ban mai

Thấy rã tan mọi thứ

Những con đường cạn gió

Bụi u uất những bàn chân giẫm xuống đạp lên

***

Mặt trời đi qua nửa cung Bạch Dương

Không ai nghĩ phút giây nào mình cháy hết

Những chiếc bóng chạm vào nhau bỏng rát

Buổi chiều đến và cơn mưa bay mất

***

Em, ta làm gì cho qua hết tháng tư?

Lời bình

Tháng tư của Lê Minh Chánh định hình một tứ thơ gợi lên từ những ngày mệt lả và lê thê. Tâm trạng ấy dịch chuyển chầm chậm qua các sắc thái “tái nhợt”, “tàn phai”, “rã tan” và cuối cùng rơi vào chiều “u uất”.

Cơn mưa bay mất như nỗi đợi chờ đã tan vào hư không. Có lẽ, những hi vọng mát lành cũng đã bay đi cùng cơn mưa. Giữa khoảng lặng im ấy là ánh nhìn khắc khoải.

“Em, ta làm gì cho qua hết tháng tư?” Câu hỏi âm thầm như bụi, cô đơn giữa những ngả đường cạn gió. Em có nghe không, hay là, em cũng bay đi như cơn mưa kia trong chiều bỏng rát. Dẫu sao vẫn còn có thể nghĩ và hỏi, nghĩa là còn đợi chờ và hi vọng.

Khúc hát tháng ba vẫy gọi ta về

Bài thơ "Khúc hát tháng ba" của Nguyễn Thị Đạo Tĩnh là niềm thương nhớ chơi vơi khi xuân chưa qua, hè chưa tới. Thoáng lạnh trên áo khăn cho ta thương ấu thơ ngọt ngào và ấm áp.

Em có mơ cùng anh?

Tiết tấu chậm và mơ màng, trong nhịp điệu miên man, bài thơ "Em có mơ về Hà Nội cùng anh" của Nam Thi cho ta cảm xúc về một giấc mơ Hà Nội trong tâm tưởng.

Lê Minh Chánh