Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ta khóc đâu mà trùng khơi đã mặn?

“Thơ viết ở biển” của Lê Minh Chánh mang những suy tư trước trời biển mênh mông, sự hư vô ngắn ngủi của kiếp người.

Con chim gửi vết chân trên cát

Vô tư cơn sóng xóa nhòa

Con chim gửi trời xanh tiếng hát

Gió mang vào hư vô

***

Ta ồn ào buồn vui biển động

Lặng thầm biết gửi cho ai

Ta chưa khóc trùng khơi đã mặn

Ta chưa vui bọt sóng tan rồi

***

Gió ve vuốt hàng dương dài tóc mượt

Bãi bờ xanh dấu tình nhân

Núi biếc mờ trông biển bạc

Mây bay qua sóng ngàn năm

***

Đi tìm dấu chân thuở trước

Biển ru trắng khúc dã tràng

Ta gặp ta trong vỏ sò đọng nước

Ơi hời trời đất mênh mang...

Lời bình

Cảm thức chung của bài thơ là sự hư vô, tan biến của vạn vật vào trời đất mênh mang. Dấu chân trên cát, tiếng hát trời xanh, dấu tình nhân, vui hay buồn, ồn ào hay tĩnh lặng rồi cũng như khúc dã tràng trên triều sóng trắng.

Nhận thức về sự ngắn ngủi và hư vô gợi lên trong lòng ta những suy tư về tồn tại. Có lẽ, đứng trước núi biếc và biển bạc người ta thấy rõ nhất sự nhỏ nhoi của kiếp người. Ta khóc đâu mà trùng khơi đã mặn? Ta vui đâu mà bọt sóng đã tan?

Gặp lại mình trong vỏ sò đọng nước là hình ảnh nhiều ám gợi. Khoảng lòng bé nhỏ kia ẩn chứa nỗi mênh mông của trời đất. Cũng có thể, đó là một niềm an ủi. Trên hành trình tìm lại dấu vết của tồn tại, lòng vỏ sò soi vào ta bóng trời và dáng biển, bờ xanh bãi vàng và núi biếc. Có ai nghe không, một tiếng thở dài trước hư vô!

Em yêu anh trong giai điệu ngày thường

“Trước biển” của Giáng Vân là thơ tình, cũng có thể là bài thơ thế sự. Ở đó, ta nhận ra nhịp điệu của tình yêu, nhịp điệu của cuộc đời.

Cho đầy một lẻ loi

Bài thơ “Gió đông” của Lê Minh Chánh thể hiện tâm trạng lẻ loi, cô độc của người trẻ trong thành phố u buồn, mỏi mệt.

Lê Minh Chánh