Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

'Ta hôm nay'

Giữa nhịp sống hiện đại quá nhanh, quá mạnh, những câu thơ của Nguyễn Bình Phương như một khoảng lặng, lắng mình suy tư về ta của ngày hôm nay.

Đứng một nơi

Ý nghĩ lại vươn ra một nẻo

Và ta biết hôm nay là hôm ấy

***

Nhưng ta chẳng biết vì sao ánh sáng luôn mài mòn ngọn cây

Vì sao lửa mất tăm trong chiếc bếp từ

Sông núi dạo này vì sao ưu tư

Vì sao bọn trẻ đi xa đêm đến thế

***

Ta chẳng biết kẻ nào đã lén đánh thuốc mê

Làm đám đông trở nên cô quạnh

Không thể cất lời nhưng giọt nước long lanh

Dù tan nát vẫn long lanh như cũ

Ta chẳng biết ai kia trổ lên mắt người mù

Một con đường quanh co lơ lắc

Chẳng biết trong lành bị kẻ nào đánh cắp

Chuông báo động reo vang trong các tế bào

***

Hôm qua bỗng dưng có người ngã lộn nhào

Phiên toà mở ra ở lưng chừng nỗi thẹn

Bản cáo trạng làm cho những cánh đồng ngưng chín

Cả đàn chim cũng nhuốm vẻ buông tuồng

***

Tất nhiên là bầu trời thấp xuống

Vì ta biết tòa nhà được kín đáo nhấc cao lên

Bóng nơi này người nơi khác, tất nhiên

Ta hôm nay chính là ta hôm ấy.

Thơ: Nhân gian

Không chỉ là cây bút tiểu thuyết của văn đàn đương thời, Nguyễn Bình Phương còn là tác giả của những vần thơ đậm chất suy tư về nhân gian.

Nguyễn Bình Phương