Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ta còn gì trên môi năm tháng?

Bài thơ “Còn lại những mùa hè” trích từ tập “Trong cõi chiêm bao” của Lê Minh Quốc. Bài thơ gợi về những xao động của mùa hè, tuổi trẻ và nỗi buồn khi đánh mất yêu thương.

Hỡi những cuộc tình buồn như cái chết

Đi qua đời tôi một nỗi đau dài

Trưa nay gặp một vòm hoa phượng cháy

Chợt biết mình đã hết tuổi con trai

***

Đã hết thời đứng cổng trường con gái

Đợi ai về lẽo đẽo bước theo sau

Đã hết thời chờ dương cầm vang vọng

Điệu Rumba khắc khoải mối tình đầu

***

Tôi không còn là tôi. Tôi trở thành ai đó

Những cuộc tình như trưa nắng lao xao

Xe thổ mộ ngỡ ngàng quanh chợ huyện

Chở tôi về nhưng tôi biết về đâu?

***

Tôi biết về đâu khi chính tôi đánh mất

Lời của chim lất phất trước sân trường

Lời của gió đẩy đưa hoa phượng nở

Tôi trở về vấp té bởi mùi hương

***

Khi đi đứng giữ mùa hè rực nắng

Hoa phượng ơi đỏ rực mỗi một thời

Tôi muốn khóc nhưng không còn nước mắt

Không còn gì rơi xuống đắng bờ môi...

Lời bình

Nắng đã rực lên đánh thức màu lửa trong chùm phượng vĩ. Tuổi trẻ vẫy vào trời bằng những khát khao và yêu thương cháy bỏng. Có lẽ, ai trong chúng ta cũng từng nuôi trong lồng ngực, thắp nơi đáy mắt một khoảng trời say mê như thế.

Tất cả rồi sẽ đi qua, đi qua! Không còn những buổi chờ nhau, không còn tiếng dương cầm vang vọng, không còn những dặt dìu của mối tình đầu. Ta về đâu, giờ đây, trong ngày phượng thắm?

Tứ thơ gợi từ mùa hè rực nắng nhưng phân tách hai không gian, thời gian và cảm xúc khác biệt. Tôi của ngày xưa và tôi của bây giờ. Sắc đỏ say mê một thời và nỗi buồn khô khát vây quanh trong hiện tại.

Cấu trúc vòng, mở ra hiện tại, khép lại bằng hiện tại của bài thơ gói những đam mê vào trong, gói cả nỗi đau dài vẫn không nguôi trước màu phượng cháy. Ta còn gì trên bờ môi năm tháng?

Cơn đau ngủ vùi trong tuổi

Bài thơ “Sóng” in trong tập “Thiên nga bay đi” của Nguyễn Giúp. Trong bài thơ này, ta bắt gặp những con sóng của tình yêu, thân phận không nguôi vỗ vào năm tháng.

Tuổi thơ xưa trinh trắng mãi xa rồi

“Nỗi buồn hoa cải” là tên một bài thơ trong tập “Cho vĩnh cửu mùa thu” của Phạm Duy Nghĩa. Bài thơ gọi về miền thơ ấu trinh nguyên, nơi những e ấp ban đầu chớm nở.

Lê Minh Quốc