Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Stephen Hawking đã vượt qua bệnh tật như thế nào?

Sau khi các kỳ vọng của tôi đã giảm về số không, mỗi ngày mới trở thành một phần thưởng và tôi bắt đầu tận hưởng mọi thứ mình có.

Tôi 20 tuổi vào tháng 10/1962, khi nhập học ứng dụng toán học và thuyết lý thuyết ở Cambridge. Tôi xin làm việc với Fred Hoyle, nhà thiên văn học người Anh nổi tiếng nhất lúc bấy giờ. Tôi nói thiên văn học vì thời gian ấy vũ trụ học khó có thể được ghi nhận như một lĩnh vực đích thực.

Tuy nhiên, Hoyle đã có đủ sinh viên rồi nên với nỗi thất vọng lớn, tôi được phân công làm việc với Dennis Sciama, người mà chưa từng nghe đến. Dù vậy, không trở thành sinh viên của Hoyle cũng hay vì tôi sẽ không phải tham gia bảo vệ lý thuyết trạng thái ổn định của ông ấy, một công việc có thể còn khó hơn cả đàm phán Brexit. Tôi bắt đầu công việc của mình bằng cách đọc các sách giao khoa cũ về tương đối tổng quát - lẽ thường, dẫn đến các câu hỏi lớn.

Như một số bạn có thể đã xem bộ phim trong đó Eddie Redmayne đóng vai tôi phiên bản cực điển trai vào năm thứ ba ở Oxford tôi đã nhận thấy dường như mình trở nên vụng về hơn trong cử động.

Tôi đã ngã đôi lần mà không hiểu vì sao và tôi cũng không thấy có thể chèo thuyền đua một cách như ý. Rõ ràng là có cái gì đó không ổn định và tôi hơi bực mình khi nghe bác sĩ lúc đó bảo hãy thôi uống bia.

Mùa đông ngay sau khi chuyển đến Cambridge rất lạnh, tôi về nhà vào kỳ nghỉ Giáng sinh, khi đó mẹ thuyết phục tôi đi trượt băng trên hồ ở St Albans, cho dù tôi biết là mình không thể. Tôi ngã nhào và rất khó đứng dậy trở lại. Mẹ tôi nhận ra rằng có chuyện gì đó chẳng lành và mang tôi đến gặp bác sĩ.

Tôi trải qua vài tuần ở bệnh viện St Bartholomew ở London và làm nhiều xét nghiệm. Năm 1962, các xét nghiệm còn quá thô sơ so với ngày nay. Người ta lấy mẫu cơ từ tay tôi, cài các điện cực vào người và bơm chất lỏng cản radio vào cột sống. Các bác sĩ quan sát cột sống, dịch lên dịch xuống các nguồn tia X, trong khi cái giường được lật nghiêng nghiêng.

Thực ra, họ chưa bao giờ nói với tôi chỗ nào bất ổn nhưng tôi đã suy đoán đủ để biết là tình trạng khá tệ nên không muốn hỏi. Tôi đã thu lượm được từ những trao đổi của các bác sĩ rằng nó, dù "nó" là cái gì, sẽ ngày càng xấu đi và họ chẳng thể làm gì ngoại trừ cho tôi các vitamin. Trong thực tế, vị bác sĩ thực hiện các xét nghiệm đã phủi tay, không muốn liên quan tới tôi nữa và tôi không bao giờ gặp lại ông ta.

Ở mức độ nào đó, tôi biết rằng căn bệnh của mình được chẩn đoán là chứng xơ cứng teo cơ một bên (ALS), một loại bệnh về neuron vận động, trong đó các tế bào thần kinh của não và tủy sống bị thoái hóa, rồi đóng sẹo hay bị cứng lại.

Tôi cũng biết được rằng những người mắc căn bệnh này sẽ mất dần khả năng điều khiển các vận động của mình, như nói, ăn và cuối cùng là thở.

Bệnh tình của tôi xem ra xấu đi nhanh. Cũng dễ hiểu, tôi trở nên chán nản và không còn thấy ý nghĩa thiết yếu của việc tiếp tục làm nghiên cứu tiến sĩ vì tôi không biết mình có thể sống đủ lâu để kết thúc việc ấy hay không. Nhưng rồi bệnh tình tiến triển chậm lại và tôi lại có được khí thế để làm công việc của mình.

Sau khi các kỳ vọng của tôi đã giảm về số không, mỗi ngày mới trở thành một phần thưởng và tôi bắt đầu tận hưởng mọi thứ mà tôi có. Chừng nào còn sống, chừng ấy còn hy vọng.

Và, tất nhiên, cũng có một cô gái trẻ tên là Jane, mà tôi đã gặp trong một bữa tiệc. Cô ấy kiên tâm khẳng định rằng, cùng nhau chúng tôi có thể đấu tranh chống lại bệnh tật của tôi.

Sự tin tưởng của Jane đã truyền hy vọng cho tôi. Việc đính ước đã vực dậy tinh thần và tôi nhận thức được rằng nếu chúng tôi tiến tới hôn nhân, thì phải có việc làm và hoàn thành chương trình tiến sĩ của mình. Và như lẽ thường, những câu hỏi lớn ấy đã dẫn dắt tôi. Tôi bắt đầu làm việc rất tích cực và điều đó mang lại cho tôi niềm vui.

Để trợ giúp bản thân trong quá trình học tập, tôi đăng ký xin một học bổng nghiên cứu ở trường Gonvillle and Caius College. Tôi rất ngạc nhiên là mình đã được chọn và trở thành một thành viên của Caius suốt từ ngày ấy.

Học bổng này là cột mốc quan trọng trong cuộc đời tôi. Điều đó nghĩa là tôi có thể tiếp tục việc nghiên cứu của mình cho dù bệnh tình có nặng hơn. Điều đó cũng có nghĩa là Jane và tôi có thể kết hôn và chúng tôi đã làm lễ cưới vào tháng 7/1965.

Sau đám cưới khoảng hai năm, chúng tôi có con đầu lòng, Robert. Thêm khoảng ba năm nữa, chúng tôi có bé thứ hai, Lucy. Và bé thứ ba, Timothy, sinh năm 1979.

Là người cha, tôi luôn cố gắng làm cho con mình thấm nhuần tầm quan trọng của công việc đặt câu hỏi. Có lần, trong một cuộc phỏng vấn, con trai Tim của tôi đã kể một câu chuyện về việc nêu ra một câu hỏi mà khi tôi nghĩ rằng cu cậu đã lo là hơi ngờ nghệch.

Tim muốn biết có chăng nhiều vũ trụ rất nhỏ rải rác đó đây. Tôi bảo cháu đừng bao giờ ngần ngại nêu ra một ý tưởng ​​hay một giả thuyết cho dù nó có thể dường như ngớ ngẩn (lời của cháu chứ không phải của tôi) đến thế nào.

Stephen Hawking / NXB Trẻ

SÁCH HAY

Song xanh khong kho hinh anh

Sống xanh không khó

0

Với sự phát triển của công nghệ, nhiều ứng dụng về sống xanh đã xuất hiện, giúp bạn có thêm động lực “kết thân” với Trái Đất.

Di nhu to giay trang hinh anh

Đi như tờ giấy trắng

0

Một trong những chuyến đi vào mùa Giáng sinh ghi dấu mãi trong tôi chính là về Đường Lâm, hay đúng hơn là về những ngôi làng quanh vùng Ba Vì, Sơn Tây.

Nhung ba chu khong gian hinh anh

Những bá chủ không gian

0

Khi Blue Origin phóng và hạ cánh thành công tên lửa New Shepard, Jeff Bezos chỉ viết vài dòng trên Twitter. Trái lại, Elon Musk "tuôn" cả tràng dài trên mạng xã hội.

Loan 12 su quan hinh anh

Loạn 12 sứ quân

0

Sau khi Ngô Xương Xí chết, họ Ngô hết người kế vị. Trong nước một ngày không thể không có vua, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi, lấy tôn hiệu là Vạn Thắng Vương.