Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Sao anh không về ôm lấy con thơ?

Bài thơ “Sao anh không về mà ôm lấy con thơ?” của Nguyễn Thị Thanh Yến mang nỗi ngậm ngùi, xót xa về hạnh phúc và khát khao lặng thầm của con trẻ.

trong ngôi nhà nhỏ ngày xưa

một tuần vẫn có mấy đêm em không chốt cửa

không còn người đàn bà đợi anh về trong đêm nữa

nhưng con mình thèm hai tiếng “Bố ơi”!

cuối tuần vắng anh con cứ ngậm ngùi

không dám nhắc vì sợ mẹ buồn nhưng nhìn mắt con em biết

dù em có thể thay anh đảm đương mọi việc

nhưng hai tiếng “Bố ơi” thì chẳng bao giờ

sao anh không về mà ôm lấy con thơ

hết nghĩa vợ chồng nhưng chúng mình là bố mẹ của con thì không ai thay thế được

con nhắc bố hàng đêm và đọc truyện bố vừa mua hôm trước

cái áo cái quần bố tặng mặc nhiều hơn

mai đây có thể có người sống cùng em và cùng yêu thương con

nhưng vị trí của anh trong con thì không ai thay được

nên vì thế em muốn giữ ngôi nhà chung thuở trước

để mỗi tuần vài đêm cánh cửa vẫn khép hờ

sao anh không về mà ôm lấy con thơ...

Lời bình

Bài thơ của Nguyễn Thị Thanh Yến thật buồn! Ta lặng người đi vì tiếng gọi “Bố ơi” trong lặng im khao khát của đứa trẻ, trong trang sách bố tặng, trong áo quần bố mua. Đứa trẻ có lỗi gì đâu trong sự dở dang, đành đoạn của tình nghĩa vợ chồng.

Sao anh không về mà ôm lấy con thơ? Câu hỏi làm mềm lòng bất cứ người nào đã làm cha mẹ. Ngôi nhà nhỏ ngày xưa, cánh cửa khép hờ, ánh mắt len lén ngậm ngùi của con, nỗi buồn day dứt của mẹ và cả những đứt gãy dạt trôi làm chúng ta bật khóc. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay (Nguyễn Du).

Những lời thơ như tiếng thì thầm, mong mỏi. Không phải em chờ anh mà chờ đợi niềm hạnh phúc trong mắt con giờ khắc anh bước về qua cánh cửa ngôi nhà không còn là của chúng ta. Một nỗi buồn nhân văn và cao thượng, một chờ đợi mang đầy yêu thương gửi bao điều nhắn nhủ. Đêm nay anh có về không?

Hong khô nước mắt để cười với con

Bài “Thơ cho con” của Hoàng Đình Quang là lời tâm sự mặn mòi, cay đắng mà nặng trĩu thương yêu của người cha dành cho con sau một đời dở dang, đành đoạn.

Giờ em bên ai trở mình?

Như một bức tranh lập thể, bài "Biền biệt" của Nguyễn Bình Phương đem đến cho độc giả những hình dung khác nhau, tùy cảm xúc của mỗi người.

Nguyễn Thị Thanh Yến