Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ru mình

Đinh Tuấn Anh sinh năm 1990 tại Nam Định. Bài thơ "Ru mình" của anh là những vỗ về trong nhớ nhung thao thức.

Ngủ đi - ta hãy ngủ đi

Im rồi

Dưới những hàng me

Nói cười

Ngủ đi - ta ngủ đi thôi

Ngoài hiên hoa khép mi rồi, thiu thiu

Sông xa đã thở đều đều

Gió đưa nôi, trăng xiêu xiêu lịm dần

Lá câm những tiếng rì rầm

Để trong cây, đôi búp mầm nằm mơ

Một ngày xuân…

Một tiếng gà…

Ngủ đi trong mộng họa là gặp nhau (*)

* Một câu trong bài Vọng nguyệt hoài viễn của Trương Cửu Linh, lời dịch Nguyễn Hữu Bổng.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Khuya rồi, những hàng me đã im lặng, đóa hoa đã khép mi, sông xa đã thở đều và trong cây những búp mầm đã thiêm thiếp cơn mơ. Mọi vật đã chìm dần vào giấc ngủ mà sao riêng ta vẫn canh cánh bên lòng một nỗi nhớ mong. Giấc mơ không đến bởi những mộng mơ còn thao thức. Ngoài kia, vầng trăng xiêu đã lịm, mà trong ta, vầng trăng hoài viễn hãy còn vằng vặc.

Bài thơ của Đinh Tuấn Anh vận hành theo thể lục bát, nhưng nhịp ít nhiều biến đổi theo tâm trạng. Chẳng thể thiêm thiếp, đều đều như lời ru, những mảnh nhớ nhung cứ chập chờn theo nhịp thở. Không gặp nhau trong đời, cũng chẳng thể gặp nhau trong mộng, bởi nỗi nhớ này đâu chịu ngủ yên.

Có lẽ, vầng trăng kia đã thức từ muôn kiếp, soi qua đêm pha sương của Trương Cửu Linh đời Đường, rọi vào hiện tại một nỗi chờ mong không thỏa. Một ngày xuân, một đêm xuân, một thanh xuân, thảng thốt tiếng gà vọng vào vò võ.

Lối hoa vàng

Lối hoa vàng là hình ảnh tượng trưng cho con đường dẫn đến mộng mơ. Bài thơ của Trần Hòa Bình mang lại cho chúng ta cảm xúc được an ủi, trên hành trình tìm kiếm tình yêu.

'Ngựa trắng'

Bài thơ “Ngựa trắng” của Nguyễn Thị Kim Nhung mang giấc mơ mùa xuân của thiếu nữ, đẹp và buồn day dứt.

Đinh Tuấn Anh