Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Nữ đầu bếp 9X cá tính thành bà chủ quán ăn

Bắt đầu từ cô nhóc học việc tại quán cà phê, rồi làm "chân lon ton" trong bếp khách sạn, giờ đây, Mai Phương tự mình làm chủ quán ăn "hoành tráng" tại TP HCM.

Nữ đầu bếp 9X cá tính thành bà chủ quán ăn

Bắt đầu từ cô nhóc học việc tại quán cà phê, rồi làm "chân lon ton" trong bếp khách sạn, giờ đây, Mai Phương tự mình làm chủ quán ăn "hoành tráng" tại TP HCM.

>> Cô nàng 9X ‘hoang dại’ đam mê thương trường
>> Nữ sinh 9X ‘săn đầu người’

Sinh năm 1990, Phạm Thị Mai Phương đã lựa chọn một nghề không nhàn hạ chút nào, đó là làm một đầu bếp. Qua những hành trình vất vả, giờ đây cô nàng đã làm chủ quán ăn tại 522 Nguyễn Trãi (quận 5, TP HCM).

Dưới đây là những chia sẻ của Mai Phương về hành trình theo đuổi niềm đam mê cũng như những cảm xúc của một bà chủ trẻ.

Nữ đầu bếp 9X cá tính thành bà chủ quán ăn

Phạm Thị Mai Phương.

Niềm đam mê nấu nướng

- Tại sao Mai Phương lựa chọn ngành học nấu ăn?

- Hồi cấp 2 em đã rất thích xuống bếp nấu ăn. Mỗi lần đi ăn ở ngoài thấy các món lạ là em về lên mạng, xem có công thức không rồi nấu. Ở nhà mặc dù có người giúp việc nhưng khi em muốn ăn món gì thì tự nấu, cho nên sau khi tốt nghiệp cấp 3 em đi học và theo ngành này luôn.

- Khi bạn quyết định học nghề này, gia đình có ý kiến gì?

- Ba mẹ và cả họ hàng ai cũng ngạc nhiên. Mọi người nghĩ là gia đình có khả năng cho em theo học những ngành tốt, đó là chưa kể ngành này rất vất vả so với con gái, nhưng một khi em đã thích thì em sẽ quyết tâm đi theo.

- Khi đi làm rồi, Mai Phương có thấy sự khác nhau giữa việc học ở trường và làm việc trực tiếp?

- Đi học thì em biết được rất nhiều thứ, nắm vững được một số kiến thức nhất định. Ví dụ sau khi kết thúc khóa học, em có thể tự tin nấu khoảng 70 món. Đến khi đi làm, vì mới ra trường em chỉ được đứng ở vị trí phụ bếp, nên không có nhiều điều kiện thực hành những gì đã học để nâng cao tay nghề. Em cũng được biết rằng mình cần phải có vài món sở trường thay vì có thể món gì cũng làm.

- Vậy rồi, bạn quyết định lựa chọn món nào cho bản thân?

- Em làm điểm tâm, bún bò Huế và hủ tiếu bò kho.

- Tại sao lại là hai món này?

- Thật ra ngay từ nhỏ em không thể ăn được 2 món đó, vì nó quá cay so với em. Nhưng bún bò Huế là một món ăn có… duyên nợ với em. Hồi em bốc thăm thi cuối khóa thì trúng món này, rồi ngày đầu tiên xin vào làm việc cũng được chủ quán yêu cầu làm bún bò Huế, vì cô ấy rất thích ăn. Sau này đi làm thì món hủ tiếu bò kho được một đầu bếp người Hoa truyền lại cho em, em nấu nhiều, thành quen.

Nữ đầu bếp 9X cá tính thành bà chủ quán ăn

Nữ đầu bếp trẻ.

Nghề nào cũng có sự cạnh tranh

- Cảm giác của bạn khi lần đầu tiên được chính thức đứng bếp như thế nào?

- Rất hạnh phúc và sung sướng. Lúc ông bếp trưởng giao em đứng nấu, em gọi điện thoại “khoe” với mẹ và người bạn thân của mình. Còn lúc em tự tay chế biến, ông ấy cứ luôn nhìn khiến em sợ, nhưng em vẫn tập trung. Đến khi ra món ăn đưa đến tay người khách thì em rất lo lắng. Khách ăn xong, bà chủ kêu người phục vụ đến lấy ý kiến, em dõi theo, lúc thấy khách cười, rồi khen ngon mới thở phào nhẹ nhõm.

- Tại sao bạn chọn quán cà phê làm nơi bắt đầu cho công việc của mình?

- Một người trẻ tuổi lại mới ra trường như em thì để người ta tin tưởng và giao cho nhiệm vụ nấu chín trong nhà hàng lớn là rất khó. Nên em muốn bắt đầu từ một quán cà phê nhỏ.

- Công việc tiếp theo của Mai Phương ở đâu?

- Lần này em được nhận vào nhà hàng 3 sao.

- Ở đó bạn học được gì?

- Đây là nhà hàng lớn nên mỗi người có một khu riêng, em chỉ được làm những việc nhỏ như rửa chén, lột vỏ tôm, chọn hàng hóa. Ngoài ra em không học được gì. Vì đã vào đây ai cũng cạnh tranh với nhau. Mỗi người có một món riêng, và khi em nhìn người ta nấu, họ chế biến rất nhanh để em không kịp thấy.

Nhờ thế mà em mới có sự so sánh, làm tư thì tiền nhiều, thoải mái, được đứng nấu nhưng về danh tiếng không có. Còn đi làm công thì có tiếng là làm bếp 3 sao nhưng lương thấp và với những người trẻ như em phải mất nhiều năm mới đứng bếp được, và tại đây mình cũng rất khó để mà học hỏi được bí quyết nấu nướng.

- Và bạn quyết định ra đi, lúc đó bạn định hướng thế nào cho tương lai của mình?

- Đúng thế, một tháng sau thì em xin nghỉ và tính sẽ đi làm một nơi khác. Nhưng việc bếp khó tìm, nên em ở nhà.

- Bạn không nghĩ đến việc tìm một nghề khác sao?

- Không, mẹ em cũng hỏi em một câu như thế. Dù em còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để theo đuổi một nghề khác, nhưng em thích nghề bếp và đã chọn nó nên em muốn không thay đổi.

- Chị gái ở nước ngoài, sao bạn không thử qua bên đó ở cùng và mở một quán ăn cho thỏa đam mê?

- Nhà chỉ có hai chị em, chị hai đi du học rồi lập gia đình ở Anh đến nay đã 7 năm chưa về Việt Nam. Có thể nói tư tưởng của hai chị em khác nhau nhiều quá nên mỗi người có hướng đi riêng. Chị hai thì muốn tự lập và thích cuộc sống bên đó.

Em thì nghĩ rằng ba mẹ đã lớn tuổi, chị hai đi rồi, chỉ còn em, nếu em đi nữa thì nhà sẽ rất buồn. Nhiều khi mẹ lo cho tương lai của em, khuyên em sang đó với chị nhưng em không đi. Em nghĩ bên kia người ta có thể làm ra nhiều tiền, ổn định với đời sống kinh tế cao, nhưng ở Việt Nam mình cũng có thể sống tốt và kiếm được tiền bằng chính sức mình. Vả lại nền kinh tế trong nước cũng đang từng bước phát triển nên sau một thời gian suy nghĩ, cùng với sự hỗ trợ của gia đình em đã mở một quán ăn cho riêng mình.

Nữ đầu bếp 9X cá tính thành bà chủ quán ăn

Ở đâu cũng có thể sống tốt và kiếm được tiền bằng chính sức mình.

Bà chủ 9X

- Vấn đề đầu tiên là vốn đã có sự hỗ trợ của gia đình, vậy đâu là điều khiến Mai Phương lo lắng nhất khi triển khai công việc kinh doanh?

- Sau khi vấn đề vốn được bố mẹ thông qua thì em đi tìm mặt bằng. Em tính, nếu rẻ thì ở trong hẻm hoặc không ở trung tâm. Nhiều người vẫn nói là chỉ cần em nấu ăn ngon thì người ở đâu cũng đến, nhưng em lại nghĩ khác, nếu một chỗ khó tìm mà quán mới mở, chưa có tiếng, thì làm sao người ta đến, trường hợp đó chỉ xảy ra khi quán đã hoạt động tốt, đông khách nhưng gặp sự cố phải dời điạ điểm. Cho nên em mất gần 2 tháng trời mới tìm được địa điểm hiện tại, ngay ngã tư Nguyễn Trãi và Nguyễn Tri Phương, một góc là siêu thị điện máy, một góc là ngân hàng, một góc là bệnh viện, góc còn lại là quán của em.

- 20 tuổi, quản lý 7 nhân sự trẻ, có những tình huống nào khiến bạn bối rối?

- Cũng đã có nhiều chuyện xảy ra, chẳng hạn có hôm quán đông khách, phiếu order món ăn xuống nhiều quá, nên ra món hơi chậm. Lúc đó em cũng không giữ được bình tĩnh nên đã lớn tiếng, sau đó chờ khi quán đóng cửa rồi, em họp mọi người lại và giải quyết mâu thuẫn.

- Mai Phương đã phải sử dụng hình thức nào để giữ kỷ cương cho nhân viên?

- Có chứ, trước khi nhân viên vào làm việc đã nắm rõ và chấp nhận nội quy của quán. Nội quy này do em đề ra với các hình thức thưởng phạt rất rõ ràng. Ví dụ như nhân viên order nhầm món, lần thứ nhất cảnh cáo, lần thứ 2 thì phạt tiền lương 50% giá tiền món ăn, lần 3 thì 100% giá tiền.

- Đến thời điểm này, quán ăn đã hoạt động được gần 2 tháng, cảm giác của một bà chủ 9X trong bạn như thế nào?

- Mọi thứ làm cho em thấy căng thẳng. Ra làm ăn rồi em mới biết kinh doanh không dễ, không có nhiều thời gian cho bản thân, gia đình, bạn bè. Đối với gia đình thì từ khi mở quán tới giờ chưa đêm nào em về nhà, vì buổi sáng 6h đã thức dậy, đi chợ và chuẩn bị đồ ăn sáng rồi làm việc quần quật đến 12h đêm. Về bạn bè em cũng không thể đi chơi hoặc trò chuyện nhiều. Nhưng bù lại, thấy rất vui vì đang được thực hiện ước mơ của mình.

(Các bạn muốn chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh với Mai Phương, có thể liên hệ qua email: phila7200@yahoo.com.vn)

Thủy Nguyên

Theo Bưu điện Việt Nam

Bạn có thể quan tâm