Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Nỗi niềm hoa dại

Tác giả Trần Thị Bích Thu rất ít xuất hiện trên thi đàn Việt Nam. Từ sau “Nỗi niềm hoa dại”, dường như chị không làm thơ nữa.

Ta như loài hoa dại

Nép bên đường anh qua

Chẳng mong người dừng lại

Nhưng lòng ta xót xa.

***

Khao khát dù chẳng nói

Chỉ một lần nữa thôi

Bước chân người đừng vội

Bỏ quên hoa bên đồi.

***

Sao người vô tình thế

Chẳng biết lòng ta đau

Bên đường sương hay lệ

Xui hoa dại bạc màu?

Lời bình của Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ của Trần Thị Bích Thu viết về loài hoa dại cũng là viết về những cuộc đời bé nhỏ âm thầm. Khiêm nhường và lặng lẽ, loài hoa nép bên đường nhìn ta với cái nhìn trách cứ nhưng thật dịu dàng. Sao người vô tình thế?

Vì sao hoa dại vẫn nở? Những cuộc đời dù thầm lặng bao nhiêu cũng đều khao khát được sống, được yêu thương và dâng tặng yêu thương cho đời. Chỉ có cuộc đời vội vã, vô tình đã bỏ quên những kiếp người bé mọn, lặng thầm ấy. Cảm xúc của bài thơ lay động bởi những khao khát và xót xa như thế.

Bài thơ năm chữ với nhịp điệu rất nhẹ, chỉ như một mắt lá khẽ lay, chỉ như một màu hoa khép nép. Dường như hoa biết phận mình. Biết nên đau, đau mà vẫn đợi. Câu hỏi cuối bài thơ hiện thực một điều trách cứ trên kiếp sống bạc màu vì quên lãng. Đọc bài thơ đến dòng cuối cùng, có điều gì thấm xót vào lòng ta, chẳng biết là sương hay lệ!

Hơi ấm của tình yêu

“Và em đi qua mùa đông” của Tuyết Nga mang đến cho người đọc nguồn cảm xúc bình yên trong hơi ấm của tình yêu.

Tiếng vọng từ trái tim

“Tiếng vọng” là một bài thơ giàu suy tưởng của Nguyễn Quang Thiều. Từ bài thơ, chúng ta có những khoảnh khắc nhìn lại chính mình.

Trần Thị Bích Thu