Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Nỗi dịu ngọt của những điều đã mất

“Có một buổi chiều nào” là bài thơ hay của Nguyễn Nhật Ánh. Đó là dòng cảm xúc bâng khuâng về ký ức yêu thương đã qua, sự tiếc nuối ở hiện tại và những ngậm ngùi ngày mai.

Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào

Em có gặp lại những gì đã mất

Trường lớp lạ, ngày đầu ta biết mặt

Bạn bè đông, tan học rủ nhau về

Những tên người vô cớ gọi trong mê

Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã

Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã

Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em

Một tên người xa lạ tự nhiên quen.

***

Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi

Và lòng em cũng vô cùng thơ dại

Ta yêu nhau không một lý do nào

Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao

Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại

Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy

Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta qua

Về một điều huyền bí được sinh ra.

***

Như tất cả, hẳn là em cũng có

Những ngăn kéo của lòng mình, nho nhỏ

Ngăn giấu ô mai, ngăn giấu vui buồn

Và ngăn nào cất giữ những nụ hôn

Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn

Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn

Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu

Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau

Em có thấy bóng ai đang sững lại

Ấy là anh của một thời trẻ dại.

***

Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào

Em có gặp lại những gì đã mất

Những thanh kẹo nguyên màu trong ký ức

Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng

Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung

Tiếng chân bước nôn nao ngoài cửa lớp

Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp

Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài

Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai.

***

Kỷ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ

Như nét mực thấm qua từng trang vở

Bàn tay em hờ hững lật qua dần

Có lúc nào em ngừng lại, bâng khuâng

Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt

Mặt trời xuống sợ ngày vui sẽ hết.

***

Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào

Trên con đường bóng tối phủ từ lâu

Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt

Những lúc ấy có bao giờ em biết

Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua

Có một phần lầm lỗi của đôi ta…

Lời bình

Bài thơ như bóng nắng bâng khuâng còn nuối tiếc một ngày rực rỡ đã đi qua. Vầng sáng hắt lên con đường tuổi trẻ, soi về một buổi chiều nào từng thân quen, gắn bó. Trường lớp, bạn bè, những xa lạ thành quen, những mới mẻ lạ lùng, những tâm tình huyền bí… tất cả như được trang hoàng trong hoàng hôn lộng lẫy.

Trong rất nhiều trang văn - thơ của Nguyễn Nhật Ánh, ta bắt gặp cảm giác tiếc nuối, bâng khuâng về những tháng ngày tươi đẹp đã qua. Thường thì, tác giả không đẩy con người vào bi kịch quá đau đớn hay xót xa, mà chỉ luyến tiếc như khi ta nhận ra viên kẹo ngọt đã tan đi trong miệng.

Có ánh mắt ngước lên và dõi về hai phía. Phía ngày qua còn vương trên bóng nắng. Phía ngày mai trong dòng đời khắc nghiệt. Hướng nhìn nào cũng thấy những bâng khuâng. Giữa dòng cảm xúc ngược xuôi ấy, ta nhận ra những bóng người đang sững lại. Anh của ngày thơ dại và anh của bây giờ. Em của ngày xưa và em của chiều nào mỏi mệt, hờ hững đang nghiêng mình vào bóng tối.

Dẫu bâng khuâng, nhớ tiếc và có phần ngậm ngùi, nhưng bài thơ của Nguyễn Nhật Ánh không mang vị đắng. Một vị ô mai lịm tan trên đầu lưỡi, một hương kẹo thơm còn thoảng trong lớp giấy cuối cùng, một ngọt ngào như nụ hôn đầu và lời ước hẹn. Lầm lỗi của đôi ta, dĩ nhiên là đã hiện hình đâu đó giữa quãng ngày tươi đẹp, nhưng biết phải làm sao! Chỉ nghe dâng lên trong vòm trời ký ức, nỗi dịu ngọt của những điều đã mất.

Hơi ấm theo em ngày thanh tân

“Thầm thì” là bài thơ của Bạch Diệp, in trong tập “Mùa Bạch Diệp”, thể hiện một chất thơ kín đáo, dịu dàng, đầy nữ tính.

Làm sao để vơi nỗi nhớ!

“Nỗi nhớ” của Phùng Khắc Bắc là một bài thơ hay về tình yêu. Những chia ly, xa cách, nhung nhớ của lứa đôi đã mang đến nguồn cảm xúc bâng khuâng, day dứt không nguôi.

Nguyễn Nhật Ánh