Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Nỗi đau chắc gì nguôi ngoai

Bài thơ “Và khi ấy” của Đào Phong Lan cho ta giây phút cảm nhận về quá khứ, tin yêu và hạnh phúc. Một quá khứ nhói thành nỗi đau.

Cái ngày ta yêu nhau

Bỗng trở thành xa lắc

Khoảng cách giữa chúng mình

Rộng dài bằng quả đất.

***

Tình yêu như con lắc

Đu đưa cả hai chiều

Chiếc kim giờ chóng mặt

Quay những vòng liêu xiêu.

***

Hạnh phúc và tin yêu

Chẳng còn tồn tại nữa

Nỗi buồn lên như rêu

Loang dày trên lối cũ.

***

Hôm nay là quá khứ

Khi bắt đầu ngày mai

Nhưng lòng đau vết cứa

Đã chắc gì nguôi ngoai?

Lời bình

Văn học nói đến vết thương, vết thâm như là những cách hình dung về nỗi đau trong tâm hồn và thân thể con người. Vết thương da thịt có thể lành, vết thâm rồi có thể phai mờ, nhưng nỗi đau lắm khi vẫn còn nguyên vẹn. Ký ức là nơi nỗi đau trú ngụ, nơi vết thương ẩn náu, sẽ có lúc nhói lên trong những tháng năm trước mặt.

Tứ thơ của bài Và khi ấy là nỗi đau lan từ vết cứa của cuộc tình đã đi qua. Thời gian, khoảng cách làm rêu phong những tin yêu, hạnh phúc một thời. Có thể, chẳng ai nhận ra giữa vòng quay chóng mặt của thời gian, một vết thương vẫn còn ứa máu.

Thể thơ năm chữ với tiết điệu khá nhanh và liên tục chuyển tải trạng thái không ngừng nghỉ của thời gian. Đó cũng là dòng chảy của cuộc sống. Những tưởng, dưới trầm tích của đời người mọi thứ sẽ nguôi ngoai, rêu sẽ loang dày trên lối cũ, nhưng chắc gì trong nếp ngày miệt mài kia, nỗi đau đã chịu ngủ yên.

Bài thơ của Đào Phong Lan là khoảnh khắc nhói lòng như thế!

Em nhớ anh

Bài thơ “Trời thành phố đầy mây” của Phạm Thị Ngọc Liên là tâm trạng vừa hân hoan hạnh phúc, vừa hoang mang cô độc của người phụ nữ trong hoài niệm về tình yêu.

Mơ em

Bài thơ “Mơ em” của Nam Thi mang lại cho người đọc cảm giác mới lạ trong cách triển khai tứ thơ, ngôn từ và hình ảnh.

Đào Phong Lan