Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Nín đi em, bố mẹ bận ra tòa

“Hai chị em” là bài thơ xúc động của Vương Trọng khi viết về thân phận những đứa con trước vực thẳm gia đình tan vỡ.

- Nín đi em, bố mẹ bận ra tòa!

Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi

Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói

Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.

***

Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm

Không nấu nướng và không hề trò chuyện

Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm

Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau?

***

Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu

Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói

Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi

Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.

***

Mẹ bế em âu yếm, vuốt ve

Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp

Nó sung sướng vào ra tíu tít

Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra!

***

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa

Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý

Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký

Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.

***

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa

Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ

Đứa còn mẹ thì thôi, không còn bố

Hai chị em rồi sẽ mất nhau…

***

- Nín đi em! Em khản giọng khóc gào

Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt

Những bố mẹ bên bờ chia cắt

Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình!

Lời bình

Bài thơ của Vương Trọng như giọt nước mắt thấm xót vào lòng ta. Chắc là, những đứa trẻ không hiểu gì về việc bố mẹ chúng ra tòa, gia đình tan vỡ, chị em mất nhau, có cha thì không có mẹ… Đó là giọt nước mắt đòi cha đòi mẹ như bất kỳ đứa trẻ nào khi cần được chăm sóc, chở che, nương tựa, bao bọc. Nhưng, cũng vì thế mà giọt nước mắt ấy càng thêm xót xa.

Bài thơ có cấu trúc giãn về hai phía, trung tâm là hình ảnh đoàn tụ sum vầy. Mẹ bế em, nhóm bếp; bố xách nước, nồi cơm mở vung thơm lừng hạnh phúc. Thế nhưng, mọi thứ chợt nhòa đi, như bóng mẹ cha lặng thầm đi về hai đầu ngõ hẻm. Còn lại, những đôi mắt trẻ thơ ngơ ngác, mếu máo, có lẽ chưa hình dung được bão dông rồi sẽ trùm lên tất cả.

Có nhiều lý do để biện minh cho một sự buông tay, nhưng từ giọt nước mắt con thơ, từ tiếng khóc đòi yêu thương, từ hình ảnh bé nhỏ côi cút, từ những ấm êm dịu ngọt, bài thơ của Vương Trọng là một đề xuất chân thành để ở lại, hay ít ra là sự đắn đo trước khi rời bước. Mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa khi ta soi mình vào giọt nước mắt con thơ.

Con chồng, mẹ kế ai người tủi thân?

Bài thơ “Nói với con” của tác giả Đinh Hạ là lời tâm sự chân thành, thương yêu của người phụ nữ trong thân phận mẹ kế.

Món quà cuối cùng của tình yêu

Bài thơ “Món quà cuối cùng của tình yêu” của Thụy Anh là những bộc bạch chân thành trong trái tim người phụ nữ, khi nhận ra tình yêu đã không còn nữa.

Hai ngả đường trần ai đó buông tay

“Người đàn ông trong ngôi nhà không có đàn bà” của Trúc Linh Lan là một bài thơ giàu cảm xúc. Ở đó, người đọc nhận ra những hiện diện vắng mặt, những vò võ quạnh hiu, tội nghiệp.

Vương Trọng