Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Những vì sao như mắt buồn vời vợi

Bài thơ “Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm” của Lê Vĩnh Tài mang đến cho người đọc cảm xúc quạnh hiu, xa vắng khi nghĩ về một tình yêu đã qua.

lâu lắm rồi điện thoại không reo

dìu dặt

anh ngồi nhìn buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm

thành những vì sao

buồn lấp lánh.

***

này cô quạnh

nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống

bài ca

này xót xa

nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng

cứ để mình anh bơi với dòng sông

với lời thì thầm

quên mất.

***

chắc tình yêu có thật

đã hóa thành mưa trắng cả chiều

một quán lá bên đường ngực ướt

em mềm biết bao nhiêu.

***

lâu lắm rồi điện thoại không reo

và anh nhớ

những hồi chuông làm anh ngạt thở

mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm.

Lời bình

Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm là hình ảnh đầy thi vị, gói ghém một tứ thơ lặng thầm mang tên nỗi nhớ. Dìu dặt, chầm chậm, nhịp điệu của bài thơ như khoảnh khắc cuối ngày, lặng lẽ như ai đó ngước lên nhìn những vì sao thổn thức. Bài ca này xót xa và cô quạnh, thì thầm vào đêm những mất quên của ngày đã đi qua.

Lâu lắm rồi điện thoại không reo là sự vắng mặt của thanh âm kỷ niệm (cũng là sự vắng mặt của tình yêu). Tiếng chuông rung lên là tín hiệu, chiều kéo ánh sáng vào đêm có thể gợi về thời khắc hẹn hò, chờ đợi. Một dáng hình mềm mại, một hi vọng có thật từng làm anh ngạt thở đã xa như những vì sao trên kia, lấp lánh một nỗi buồn vời vợi.

'Hãy đốt lên em bếp lửa đời'

Trương Đình Phượng là tác giả rất đáng chờ đợi. Thơ của anh mang nhiều suy tư và đầy trắc ẩn. Bài thơ “Hãy đốt lên em bếp lửa đời” thể hiện khá rõ phẩm chất ấy.

'Ở bờ nào tháng năm'

Bài thơ “Ở bờ nào tháng năm” của Nguyễn Hữu Hồng Minh đặt chúng ta vào trạng thái chơi vơi giữa hiện tại và quá khứ. Từ đó, ta nhận ra rằng quá khứ luôn song hành cùng hiện tại.

Lê Vĩnh Tài