Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Người đàn bà mất ngủ

Miên Di là một hồn thơ nhạy cảm với những xót xa. Bài thơ “Người đàn bà mất ngủ” (và nhiều bài thơ khác của anh) là những mảnh vỡ đã làm nên giọng thơ cắt cứa ấy.

Thành phố này đi vắng khỏi anh

em gửi xe

gửi mình vào buổi chợ

bên hàng xóm đôi lần nghe tiếng vỡ

nhắc em trở về cho kịp bữa cơm

***

Em trốn mình trốn khỏi một mùi thơm

chai nước hoa phảng phất nỗi buồn

không thuộc về người đàn bà mất ngủ

khi em thức anh có còn ở đó nữa

thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa?

***

Khi mất ngủ em sợ những sợi dây

sợ con đường gọi chân mình đi lạc

sợ sớm mai tiếp sau ngày tháng nhạt

sợ bóng đèn hiu hắt sưởi ngã tư

***

Thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa?

giấc em mơ không thoát khỏi điều khiến em thao thức

mỗi ý nghĩ về nhau là hai lần phạm lỗi

đêm càng khuya càng cạn đến ban ngày

***

Anh ban ngày đến cạnh cả ban đêm

em choàng tay định ôm chồng lại sợ

chạm vào ý nghĩ là bóng anh

bên người đành chung thuỷ

người đã yêu em đến cả cái không ngờ...

***

Lần nào mua áo cũng là đau

em đứng mãi trước size người vắng mặt

hai cỡ áo ướm trong mắt em cùng vừa vặn

mua tấm này... xa xót tấm áo kia

***

Có lần em hỏi một mầm cây

cùng mất ngủ cạnh hàng rào những điều tự nhủ

em chợt biết mỗi lần nảy hạt

có toác mầm nào chẳng đớn đau đâu!

***

Có lần em hỏi bóng cây

luôn ngả bóng vẫn không thể hai miền toả mát

lặng lẽ để đêm về mờ nhạt

xanh bên này đành xơ xác mảnh vườn kia

***

Thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa?

ai sống với người đàn bà mất ngủ

ai sống với từng đêm tự thú

hai con người mới đủ một tình yêu

***

Em sống cạnh nỗi buồn xa lạ

với chính mình như một kẻ không quen

khi nhắm mắt anh về trong dằn vặt

mong lúc mở mắt ra như giờ đón con về

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Nếu phải gọi tên ấn tượng còn đọng lại thật ám ảnh sau khi đọc bài thơ Người đàn bà mất ngủ của Miên Di, thì đó chính là nỗi xót xa. Nỗi xót xa của em, của anh, của một người nào đó giờ bên em, của một thành phố đi vắng khỏi đời nhau, của những cơn mơ nhòa lẫn bóng hình, của những ý nghĩ chạm vào nỗi sợ. Miên Di nhạy cảm với phần cắt cứa ấy để gọi dậy trong thơ mình nỗi xót xa không bao giờ lành lại.

Có tách mầm nào chẳng đớn đau? Trong mỗi lời thơ của Miên Di, ta đều nhận ra những mảnh vỡ sắc nhọn, ngổn ngang, dằn vặt. Từ nghĩ suy đến thao thức, từ những ngày nhàn nhạt, hiu hắt, nhắm mắt lại hay mở mắt ra, chỉ có nỗi xót xa vây kín cuộc đời em. Giờ đón con về có phải là một niềm cứu rỗi, hay chỉ ken dày thêm những mảnh vỡ trên con đường gọi bước chân mình đi lạc?

'Dù thế nào, anh cứ đến gõ cửa đời em'

Ký ức cất giữ cuộc đời con người và đôi khi cựa mình trở dậy trong mơ. Bài thơ "Dù thế nào, anh cứ đến gõ cửa đời em" của Lê Vĩnh Tài là một lần ký ức trở về như thế.

Chỉ trăng non thấy buồn

Tạ Anh Thư hiện sống và làm việc tại Bình Dương. Bài thơ “Chỉ trăng non thấy buồn” in trong tập “Người lạ” năm 2017.

Miên Di