Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Ngược chiều heo may

“Ly khúc” là bài thơ hay của Đào Phong Lan, viết về nỗi cô đơn, buồn bã, chống chếnh của con người khi tình yêu không trọn vẹn.

Trăng ơi!

Trăng hãy về đi!

Khuya rồi

Nấn ná làm gì nơi đây!

Đêm xa

Mái phố vơi đầy

Ừ thì vẫn biết chia tay là buồn.

***

Trăng xa

Sắc phố trầm hơn

Thác không ghềnh nữa

Sóng buồn không reo

Gió thổi hun hút lưng đèo

Ly cà phê uống cả chiều chưa vơi.

***

Tạ từ nhau nhé

Trăng ơi!

Sông còn bên lở bên bồi phù sa

Nắng còn tím nhạt tím nhoà

Đêm còn chống chếnh nữa là cô đơn.

***

Người ta khoác áo trầm hương

Bỏ nhau!

Đi ngược con đường heo may…

Lời bình của Nguyễn Thanh Tâm

Bài Ly khúc hiện ra dưới một hình dáng mới, nhưng vẫn gợi về ký ức thể loại lục bát bởi những vần nhịp dùng dằng còn níu vào nhau. Những con chữ chẳng nỡ rời nhau thế mà bài thơ lại nói về nỗi niềm li biệt. Kể ra, cũng thật ngậm ngùi.

Cảm xúc chủ đạo của bài thơ là buồn, chơi vơi, chống chếnh, cô đơn. Mỗi khổ thơ ẩn chứa một cái nhìn, ngước lên, dõi ra xa để cảm nhận sự lẻ loi của nhân vật trữ tình. Trăng xa, phố trầm hay thác ghềnh gió núi chỉ là hình dung xa xôi của kẻ tự biết rằng từ nay không gian ấy chẳng gợi lên cảm hứng yêu thương cho hành trình đôi lứa.

Tạ từ là khép lại lòng mình, trầm sâu hơn vào lặng lẽ. Dường như, tiếng thở dài được nén lại bởi những suy tư tự thỏa hiệp với tình cảnh biệt ly. Sông còn lở bồi, nắng còn nhòa nhạt, đêm còn chống chếnh… ta nào có cô đơn giữa cõi tâm tình thế gian này.

Bài thơ trôi đi trong nỗi buồn ly biệt, nhưng bỗng chúng ta giật mình vì khổ thơ cuối cùng. Vẫn là cấu trúc mang bóng hình lục bát, cặp sáu tám bị xé làm đôi, ở giữa buông lời “Bỏ nhau”, vừa như sững sờ lại vừa như hờ hững. Hẳn là, sau những đêm cô đơn rất dài, người ta đã thấm thía, đã hiểu, đã thấu tỏ nguồn cơn của ly biệt. Bỏ nhau/ Đi ngược con đường heo may, bài thơ khép lại rồi mà sao rét buốt lại nhiều hơn?

Hơi ấm của tình yêu

“Và em đi qua mùa đông” của Tuyết Nga mang đến cho người đọc nguồn cảm xúc bình yên trong hơi ấm của tình yêu.

'Nếu em ngoái đầu nhìn lại'

Bài thơ “Nếu em ngoái đầu nhìn lại” của Hữu Việt đánh thức những rung động tinh tế, lặng thầm len giữa hai mùa, len giữa khoảng cách của tình yêu và xa cách.

Đào Phong Lan