Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ngủ yên Hà Nội

Thơ với Nguyễn Hoàng Nam như sợi khói vương trong góc quán quen, như giọt đắng thấm đẫm thời gian của người, như những riêng tư, kín đáo của Hà Nội khép nép giữ mình giữa phố đông.

Hà Nội giấu trong mình những gì

Hà Nội chẳng biết đâu

Ta từng giấu mùa thu trong đôi mắt của một người con gái

Sáng hôm nay trời bỗng xanh mê mải

Chắc là nàng vừa ngước mắt lên cao

Hà Nội giấu nắng vàng trong tán lá xôn xao

Giấu mùi phố dịu dàng một ngày mênh mông gió

Giấu những mối tình trong lành như ngọn cỏ

Của chuỗi ngày xa vắng nối nhau đi

Hà Nội giấu buồn vui trong quán vắng thầm thì

Người ra đi chẳng bao giờ trở lại

Ly cà phê đợi chờ khắc khoải

Chỉ gió lùa qua cửa cũ thân quen

Hà Nội một thời của anh và em

Giấu nhiều lắm những hồn nhiên thơ dại

Con đường cũ tình cờ anh quay lại

Cứ một bước chân lại vấp một ngày xưa.

Hà Nội hôm nay giấu một trận mưa

Trong quán cũ những bài ca cũ

Khe cửa cũ ly cà phê cũ

Anh lặng nhìn điều đã mất từ lâu.

Hà Nội giấu trong mình những gì

Hà Nội chẳng biết đâu.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Đọc thơ Lu (Nguyễn Hoàng Nam), cảm nhận đầu tiên là một sự thanh thản, dễ chịu. Điều đó thường không dễ thấy ở những bài thơ vì sứ mệnh nào đó đã đánh mất chính mình.

Thơ Lu như hạt nắng, hạt mưa, như hơi thở hay mầm cây hé sáng, cứ hồn nhiên mọc vào ngày tháng. Chẳng tuyên ngôn gì, cũng chẳng xem thơ ca là nghiệp dĩ trọng đại.

Với Lu, thơ có lẽ cũng như sợi khói vương trong góc quán quen xưa cũ, như giọt đắng thấm đẫm thời gian của người, như những riêng tư, kín đáo của Hà Nội khép nép giữ mình giữa phố đông.

'Bài mùa thu đầu tiên'

"Bài mùa thu đầu tiên" in trong tập "Xa thân" của Nguyễn Bình Phương - cây bút tiêu biểu trên văn đàn hiện nay.

Nguyễn Hoàng Nam