Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Nghịch lý của tình yêu

“Anh đã quên em” của Nguyễn Thanh Bình là một bài thơ chất chứa nỗi buồn tuyệt vọng. Ở đó, ta thấy những nghịch lý của tình yêu. Nói quên đi mà chắc gì đã quên được.

Anh đã quên em trong một chiều hè êm ả

Em trong anh chỉ còn là những bọt sóng trắng nhạt nhoà

Trên chiếc giường kỷ niệm đôi ta

Chỉ còn lại sợi tóc em đen nhánh.

***

Anh không còn bận tâm về những gì đã qua

Không nghĩ về em trong mùa thu cũ nữa

Em giờ đây như bóng mây ngoài khung cửa

Chỉ một cơn gió nhẹ em cũng tan

***

Trên chiếc ghế đã phai màu sơn

Bên cạnh hàng cây quanh năm vàng lá

Anh vẫn ngồi lặng lẽ như trước đây

Không phải đợi em mà đợi đời anh tàn úa.

Lời bình

Một tứ thơ khá độc đáo tưởng như trái ngược (Không phải đợi em mà đợi đời anh tàn úa) nhưng lại gắn kết vào nhau trong thẳm sâu của nỗi đau khi mất đi người yêu. Sợi dây nối hiện tại vào những điều tưởng đã quên, đã mất ấy dường như vẫn nhói lên tín hiệu của yêu thương và chờ đợi.

Anh đã quên em? Có thực thế không? Sợi tóc em trên chiếc giường kỷ niệm, những mùa thu cũ, bọt sóng trắng hay bóng mây ngoài khung cửa có tan đi được không bên hàng cây quanh năm vàng lá? Và hơn hết, trong dáng anh ngồi lặng lẽ, em vẫn hiện diện đủ đầy, gọi tên những điều chưa hề phai nhạt.

Bài thơ như một lời nhắc nhủ, để xoa dịu, để quên đi, mà sao từng lời thơ, từng ảnh hình lại gợi về nỗi nhớ. Chính xác là như vậy. Bởi lẽ, nếu đã quên em, tình yêu đã tan theo ngọn gió, thì sao anh phải đày đọa chính mình? Vọng âm của những úa tàn, chẳng gì khác là tiếng gọi của yêu thương, đợi chờ trong tuyệt vọng.

Món quà cuối cùng của tình yêu

Bài thơ “Món quà cuối cùng của tình yêu” của Thụy Anh là những bộc bạch chân thành trong trái tim người phụ nữ, khi nhận ra tình yêu đã không còn nữa.

Mùi hương tuyệt vọng tàn phai

Bài thơ “Mất ngủ” in trong tập “Quay chậm” của Trần Ngọc Mỹ. Thơ của chị nhẹ nhàng, giàu cảm giác, gợi lên những linh cảm nữ tính.

Nguyễn Thanh Bình