Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Mùa đông của em tôi

Trần Quốc Thực (1946-2007) là tác giả quan trọng của thơ Việt Nam đương đại. Đời ông in bóng vào thơ, mang những lẻ loi, cô độc, buồn bã và không ít nhọc nhằn.

Một mùa đông

Em trùm khăn đi ngược chiều gió bấc

Sắc áo vàng hoa cúc

Tìm anh.

***

Em đã tìm anh qua mùa đông chiến tranh

Em đã tìm anh qua mùa đông hoà bình đất nước

Những mùa đông cơ cực

Những mùa đông nhựa chuyển thân cành…

***

Em đã thấy anh đi tìm số phận mình

Trên con đường lầy lội

Con đường mưa bụi

Lối đi vừa đủ một người.

***

Chúng ta đi bên nhau líu ríu

Như đôi chim đất đi trong đường hoa mùa đông

Đi bình tĩnh tự tin, không hề biết

Máu đỏ quật lên tim làm bạc xoá tóc anh.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Mùa đông của em tôi là bài thơ ra đời khoảng năm 1988. Đó chính là thời điểm mà chúng ta không thể không nhắc đến trong bước chuyển quan trọng của lịch sử xã hội và văn chương Việt Nam.

Bài thơ của Trần Quốc Thực hằn lên những nhọc nhằn bởi tháng năm gian khó. Mùa đông cơ cực, ngược chiều gió bấc, con đường lầy lội, con đường đơn độc… liêu xiêu, líu ríu những phận người nương tựa tìm nhau. Đó là cảm thức mang dấu ấn thời đại khi văn chương có dịp nhìn sâu vào đời sống thế sự.

Có người bảo rằng thơ là phận người ký trú trong chữ, quả đúng như vậy. Nương náu nơi bài thơ, đôi chim đất trong đường hoa mùa đông có lẽ được sưởi ấm bởi niềm tin vào tình yêu. Với tình yêu ấy, chúng ta đã sống, và có lẽ sẽ đi qua những tháng năm cơ cực. Ngờ đâu, một ngày sắc áo vàng hoa cúc phai đi và tóc anh bạc xóa trên đầu. Bao giờ thì đi hết con đường này?

Trần Quốc Thực