Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Mộng giai nhân

Bài thơ “Gương mặt em” của Nguyễn Thị Thúy Hạnh dẫn người đọc vào giấc mộng để cảm nhận về một vẻ đẹp liêu trai, u buồn.

Gương mặt em

ngủ trên tay anh

như giọt sương sớm đậu trên cành

anh sợ

một sớm mai tan biến

***

Em đi đâu trong cơn gió lạnh

phố cổ kinh thành

tứ hợp viện

chập chờn bóng mắt

linh hồn người Hán liễu rủ mày ngài

má hồng môi thắm

tiếng cười loang loáng sắc

anh không biết

em là ai trong những mỹ nhân cố đô che mặt

khi em đọc cho anh nghe

những câu thơ viết bằng tiếng nước mình

từ ngón tay em đàn

qua cầu bay gió âm thanh

***

Trên mặt tuyết

nở những vết thương lạnh buốt

sương uống ánh trăng

mùa Bắc Kinh khô hanh

thân thể khát những cơn mưa dịu dàng Bắc Việt

em kể cho anh nghe

những ám ảnh

về người bạn chết trẻ nơi đất khách

linh hồn lưu lạc

về những bậc cầu thang rùng mình

giọt nước mắt chập chờn

phủ kín

những giấc mộng chìm đêm

cơn gió lật ngày

những nhan sắc tê tái

đã qua mùa

mùi nước hoa còn vương trên cây.

Lời bình

Mơ hồ, liêu trai và kỳ bí, chất thơ như làn hương còn vương trên cây, nhòe sau bóng mắt kinh thành, chập chờn như thanh âm trong gió, như mộng ảnh của linh hồn giai nhân luân lạc. Chữ nghĩa và hình tượng trong bài thơ không hướng đến sự mô tả (khắc tạc) mà cốt gợi lên cảm giác, ấn tượng về một gương mặt, nghĩa là chú ý đến trạng thái - khí chất hơn là hình ảnh. Bởi thế, càng cố nắm bắt, cố hiểu rõ, lại càng mơ hồ, bất lực và dễ làm chất thơ tan biến.

Em là ai? Gương mặt em che giấu nỗi buồn mong manh, phảng phất giấc mộng tái tê hoài thai từ tiền kiếp. Thoáng rùng mình gai lạnh, hồ như có giọt lệ long lanh nơi khóe mắt giai nhân trong tờ cổ họa. Là thực hay là mơ, là ta hay là Trang Sinh trong huyễn mộng về cái đẹp u buồn không bao giờ chạm tới.

Mưa Lĩnh Nam

Nguyễn Thị Thúy Hạnh sống và làm việc tại Hà Nội. Chị có một tập thơ gây sự chú ý của giới nghiên cứu, phê bình.

Bờ cổ

Nguyễn Thị Thúy Hạnh là một tác giả thơ rất đáng kỳ vọng. Chị sống và làm việc tại Hà Nội. Bài thơ “Bờ cổ” in trong tập “Di chữ” (2017).

Nguyễn Thị Thúy Hạnh