Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Môi thanh xuân còn tiếc một chân trời

“Có thể một sáng nào ngủ dậy” là sáng tác mới của Bình Nguyên Trang. Bài thơ mang cảm xúc bâng khuâng, nhớ tiếc về tháng năm tuổi trẻ.

Có thể một sáng nào ngủ dậy

Giấc mơ ngày xưa theo gió quay về

Ngoài khung cửa trời xanh màu quá khứ

Và tim ta nao nức mùa hè

Nắng chất vấn ta về tuổi trẻ

Những tháng năm lộng lẫy qua rồi

Hay vẫn đấy trong phượng hồng rực cháy

Môi thanh xuân còn tiếc một chân trời

Ta đã qua bao đoạn đường đời

Phượng nhỏ máu những mặt đường bặt gió

Bàn chân bỏng niềm đau vụn vỡ

Vết dấu còn phía cuối một câu thơ

Ta biết mình còn nợ xa xưa

Buồn không hết cơn mưa vui ngày không cạn đáy

Ta mất người hay ta mất ta từ độ ấy

Trong nắng Tháng Năm nhoè ướt nụ cười

Ta nằm mộng giữa mùa hè tóc rối

Ký ức dội về như bão ngang qua

Ngoài ô cửa vẫn cây vời vợi lá

Vẫn mây bay như tiếng gọi bên đời

Ta buồn quá nhưng xin đừng khóc nhé

Ve đã than lạc mất giọng rồi

Thuyền đã mất dấu buồm sông đã vội

Về xa kia đâu biết lở bồi

Có thể một sáng nào, thôi nhé

Phượng làm mưa rơi ướt chỗ ta nằm

Đã qua hết chỉ còn giấc mộng

Gửi vào trong thương nhớ âm thầm...

Lời bình

Có bao giờ con người thôi luyến tiếc? Đi qua mùa xuân, ta tiếc những nụ thanh tân vừa chớm trổ mầm. Đi qua mùa hạ, ta tiếc một điệu sống trào dâng sôi nổi. Đi qua mùa thu, ta tiếc những bâng khuâng se sẽ. Đi qua mùa đông, ta tiếc những ấp iu nồng đượm. Và, đi qua nhau, ta tiếc những tháng năm chưa kịp sống đủ đầy.

Bài thơ Có thể một sáng nào ngủ dậy của Bình Nguyên Trang khởi tứ bằng những thương nhớ âm thầm về tuổi trẻ. Cơn gió và bầu trời xanh từ quá khứ, ánh nắng mạnh mẽ của vầng mặt trời tháng năm và màu phượng hồng rực cháy như chất vấn những ngày ta đã sống. Ta biết mình mắc nợ với xa xưa!

Không thể sống cạn những buồn vui của năm tháng, bởi thế, tiếc nuối luôn là cảm thức đồng hành mỗi khi con người nghĩ về quá khứ. Đáp án cho câu hỏi: ta mất người hay ta mất ta, luôn hiện diện trong từng nhịp thở. Mỗi khắc giờ đi qua, ta và người đã là những kẻ khác. Chắc gì, tiếng ve lạc giọng kia đã là tiếng ve của mùa cũ?

Bài thơ viết cho mùa hạ, cho tuổi trẻ bằng nhịp điệu bồng bềnh trong mộng tưởng. Vẫn là chất thơ của một thời áo trắng sân trường, một thời phượng hồng mơ đắm, Bình Nguyên Trang gợi nhắc cho ta về tuổi trẻ của chính mình. Buồn và nhớ quá! Nhưng xin đừng khóc nhé!

'Còn lại gì từ năm mười tám tuổi'

Bài thơ “Còn lại gì từ năm mười tám tuổi” của Đinh Hoàng Anh ẩn chứa sự cảm thông, trước hết với chính mình. Tất cả dẫu đi qua, vẫn còn hy vọng ở phía trước.

Góc sân trường giấu những xôn xao

“Tạm biệt” là bài thơ của Nguyễn Thanh Huyền viết cho tuổi học trò. Những hình ảnh, cảm xúc trong bài thơ dành cho hiện tại, nhưng cũng đánh thức ký ức học trò trong mỗi chúng ta.

Bình Nguyên Trang