Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Lời từ biệt

“Lời từ biệt” là một trong những bài thơ của Phan Hoàng Phương, được in trong tập “Giới hạn” năm 2020.

Đã đến lúc

Chúng ta phải nói lời từ biệt

Chuyến bay trôi trong đêm

Mặt đất dần xa hút.

***

Đã quá muộn rồi

Vì sao ơi xin đừng thức nữa

Đã quá xa rồi

Cánh buồm ơi xin đừng căng gió

Đã quá đau rồi

Bàn tay ơi xin đừng níu giữ

Ai đem đầm ấm ra đi

Ai xô cây đổ rạp

Ai đem muối xát lòng đau.

***

Một giờ hai giờ ba giờ

Một tuần hai tuần ba tuần

Qua được một tháng là qua được một năm

Qua được một năm là qua được hai mươi năm

Qua được hai mươi năm là đến ngày gặp lại

Lạ như gặp người dưng

Lạ như đứng chôn chân

trước căn nhà cũ

Lòng người vấp gió mở toang.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Tôi vẫn thích những bài thơ giản dị, chân thành mà chạm được vào cảm xúc, suy tư của người đọc. Lời từ biệt của Phan Hoàng Phương là một lần bắt gặp như thế.

Tứ thơ bắt nguồn từ một ý nghĩ, một lời tự nhủ sau khoảnh khắc chia tay: Rồi sẽ qua, sẽ nguôi quên tất cả. Ý nghĩ không thôi thuyết phục cảm xúc về những đầm ấm đã không thể níu giữ. Dường như, những vì sao, cánh buồm và bàn tay vẫn còn quyến luyến, vẫn chưa tin rằng nỗi đau, khoảng cách, chia li kia là có thật.

Có phải tất cả rồi sẽ đi qua, sẽ nguôi quên? Ý nghĩ như một người đồng hành ra đi, nhưng cảm xúc không thôi ngoái lại. Thời gian ở giữa là bao nhiêu: Một giờ, một tuần, một tháng, một năm hay hai mươi năm? Sẽ quên, sẽ trở thành xa lạ. Nhưng, như một lời hát vẫn đâu đó vang lên, đời ta có mấy lần hai mươi năm.

Bài thơ của Phan Hoàng Phương lập tứ dựa trên hai trạng thái đối nghịch của lý trí và cảm xúc. Lý trí bảo quên, đem thời gian giăng lên cùng khoảng cách. Thế nhưng, căn nhà cũ, ngọn gió xưa và một người dưng gặp lại, liệu có chứng thực được rằng ta đã quên?

Mùa đông của em tôi

Trần Quốc Thực (1946-2007) là tác giả quan trọng của thơ Việt Nam đương đại. Đời ông in bóng vào thơ, mang những lẻ loi, cô độc, buồn bã và không ít nhọc nhằn.

Phan Hoàng Phương