Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Lời bùa ngải

Ai đi hội ngày xuân có vướng lời bùa ngải? Bài thơ của Thy Sương gợi nỗi niềm như thế. Bùa ngải bên trời thức gọi đôi.

Về hội

tìm gặp nhau

Ngược mắt sâu gỡ lời bùa ngải

Ngực anh đá lăn qua, bước chân rơi vực lạ

Thương em như lửa cháy bếp nhà người

Giấu mặt vào bàn tay lấm khói

Vấn khăn cao vội ngược tiếng chiêng côi

Tháng giêng mùa hội đơm trời

Anh trở lại

Đường em đi sương giăng mặn lối

Điệu pồn pông lẻ bước anh. Em tội...

Lửa cháy trong mắt nhau thành giông bão tơi bời

Vò rượu say bao người

Cồng chiêng vui bao người

Chỉ hai ta nhìn nhau giấu mặt vào khói cay mà khóc

Con chim chèo pheo bên đồi rí rức

Vẫn gọi tên anh như mấy mùa lỡ hội

Lỡ nhịp xường yêu lần hẹn cuối

Ngày vơi

Em đỏ mắt thắp tháng giêng chờ đợi

Em đỏ mắt theo người làm dâu

bây giờ gặp lại nhau

Ngược mắt sâu gỡ lời bùa ngải

Anh muộn mằn như con suối

Qua trăm thác ghềnh không kịp đổ về sông

Đêm pồn pôông

Tiếng chiêng anh không lời hát nối

Em đem câu xường yêu về ru con bên núi

Tháng giêng côi cút anh đi

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Cũng đành gọi những yêu thương vô cớ là bùa ngải, để tin rằng, ánh mắt giêng hai chẳng ngẫu nhiên mà gặp. Những con đường chẳng ngẫu nhiên lại dẫn về bên nhau, trên bậc thang nhẫn nại, bên bếp lửa ấp iu qua bao mùa nắng mưa giông gió.

Anh uống phải bùa trời ngày hội, em ướm phải bùa trời những lúc lên nương, bùa trời làm ta say. Thương nhau, bùa trời sưởi ấm những ầu ơ bé dại, đánh thức làn hương bao dung trong nếp áo cha, trong màu tóc mẹ, trong hơi thở bản làng. Ngẫu nhiên, cứ tưởng vậy mà thành xe kết, ai ngờ đâu những vẫy gọi phía chân mây thấp thỏm một màu huyền thuật.

Bùa trời không ai giải, thế mà mọi thứ bỗng trở thành xưa cũ. Đọc thơ Thy Sương thấy thương và tội nghiệp. Bởi dường như, ở một góc nào đó, bùa trời vẫn thức, như là chứng nhân vĩnh hằng của yêu thương, không bao giờ phai nhạt. Bùa trời không giải được mà số kiếp đã giăng lên đời ta một lần lỡ hẹn. Đừng giấu mặt vào khói cay mà khóc, ta thương nhau côi cút bên trời.

'Dù năm dù tháng'

Bài thơ “Dù năm dù tháng” của Hoàng Phủ Ngọc Tường thể hiện tình yêu thương của con người trong cuộc đời.

Tựa

Đỗ Anh Vũ làm báo, làm thơ, sáng tác nhạc và viết phê bình. Ở lĩnh vực nào, anh cũng cho thấy một tâm hồn giàu chất nghệ sĩ. “Tựa” là bài thơ anh dành tặng cho mùa xuân này.

Thy Sương