Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Zing NewsTri thức trực tuyến

Lặng lẽ người thầy

(Nguyễn Nhất Huy's Blog) - Những ngày học lớp sáng tác ca khúc ít khi tôi được “nhìn” thầy trọn vẹn cả buổi học.

Lặng lẽ người thầy

Kính tặng nhạc sĩ Trí Thanh – người thầy đã khuất của tôi.

(Nguyễn Nhất Huy"s Blog) - Những ngày học lớp sáng tác ca khúc ít khi tôi được “nhìn” thầy trọn vẹn cả buổi học.

Lặng lẽ người thầy

Tôi thuộc “tuýp” học trò không được… chăm chỉ cho lắm. Tôi luôn tới lớp trễ và lại ra về… sớm hơn các bạn khác. Vậy mà ít khi thầy “nhắc nhở” tôi, chỉ khi viết ca khúc “tốt nghiệp” là lúc tôi tỏ ra “chăm chỉ” hơn và có dịp gần thầy nhiều hơn. Nhưng tôi không biết rằng đó là những ngày cuối cùng mà tôi được gần thầy vì khi chấm xong ca khúc tốt nghiệp của tôi và nhạc sĩ Hoài An thì thầy mất.

Những ngày cuối cùng đó là lúc tôi cảm nhận được trọn vẹn tình cảm thân thương và nhân cách sống của một người thầy. Có lẽ hình ảnh vẫn mãi in đậm trong ký ức của tôi chính là chiếc áo của thầy, mỗi khi tôi đến nhà, thầy vẫn khoác trên mình chiếc áo sờn đôi vai. Có lần tôi hỏi… Thầy bảo “thầy là một chiến sĩ Huy à…” và khi tôi phát thảo những nét nhạc đầu tiên trong ca khúc “Người Thầy” thì hình ảnh “chiếc áo xưa sờn đôi vai” là chi tiết “đắt giá” nhất trong tác phẩm của tôi.

Ngày đó cùng với Trường Huy, Hoài An và các nhạc sĩ trẻ khác thì tôi là đứa học trò dở nhất lớp, lại… lười học nên ai cũng nghi ngại cho cái “tiền đồ” của tôi. Vậy mà có lần thầy khen nhạc tôi “có chổ” hay đó, và còn viết giấy giới thiệu tôi cho nhạc sĩ Quỳnh Hợp bên đài phát thanh. Lần đó tôi sung sướng cả đêm không ngủ được, và hồi hộp chờ đợi ca khúc đầu tiên của mình được phát trên sóng phát thanh. Không chỉ với tôi, mà thầy vẫn nặng lòng với tất cả các học trò khác, thầy ân cần chỉ bảo cho các học trò như là một trách nhiệm của một nhạc sĩ “nặng nợ” với cuộc đời.

Lần cuối cùng tôi đến thăm thầy, trông thầy ốm đi nhiều bên cây piano, và “vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai”, thầy đến bên tôi và hỏi “Huy sao rồi em, đã có bài nào mới chưa, có bài nào được giới thiệu chưa…”. Tôi chợt ngậm ngùi, vì giữa cuộc đời lo toan bề bộn “chuyện áo cơm” , tôi vẫn thấy ấm áp vì dường như thầy lúc nào cũng dõi theo từng bước chân của những đứa học trò nhỏ như tôi trong cuộc đơi.

Vài nét về blogger Nguyễn Nhất Huy:

Lặng lẽ người thầy

Nguyễn Nhất Huy - Người đàn ông trong... bóng râm.

Bài đã đăng: Bạn và Mẹ Quê,

Thứ Sáu, 16/11/2007, 13:20
(Nguyễn Nhất Huys Blog) - Vào ngày 2/10 cách đây 36 năm, có một thiên thạch bất ngờ rơi xuống trái đất.

" boCSSBDY="dvbdy1" boCSSHDR="dvhdr1" IEbugfix="false" fixX="NaN" fixY="NaN" absX="NaN" absY="NaN" offY="10" offX="10" fade="false" fadespeed="0.04" delay="0" windowLock="true">Viết cho thằng bạn "khùng".

Khi ghi âm bài hát “Người Thầy” tại phòng thu Kim Lợi, hát đến đoạn “Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi. Tóc xanh bây giờ đã phai, thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời…”, ca sỹ Cẩm Ly đã bật khóc. Tôi chọc Cẩm Ly là “mít ướt” nhưng thực ra lúc đó tôi cũng sắp khóc vì khi ca khúc này được ghi âm thì thầy đã vĩnh viễn đi xa, và khi ca khúc này được hát lên là những hình ảnh ngày xưa của thầy như chợt hiện về từng cử chỉ và lời nói ân cần của thầy như còn đâu đó quanh tôi. Tôi thầm cám ơn ca sỹ Cẩm Ly, Kim Lợi Studio và công ty Bạn Yêu Nhạc đã đã thực hiện băng cassette “Người Thầy” để làm quà tặng các thầy cô giáo trong dịp 20/11 vừa qua. Đó là một cử chỉ làm “ấm lòng” những người thầy dù đã khuất hay còn đứng trên bục giảng…

Tôi học được chuyên môn của thầy rất ít (vì tôi là đứa học trò học dở và… lười biếng nhất của thầy mà), nhưng điều lớn lao thầy để lại cho tôi chính là nhân cách sống của một người thầy, thầy sống như một người “chiến sĩ vô danh” vẫn đi về lặng lẽ trong cuộc đời. Dù “năm tháng vô tình” nhưng thầy vẫn như một “con đò” đưa biết bao học trò sang “bến bờ mơ ước”, nhưng “sang sông” rồi còn ai nhớ, ai quên…

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhoè trang giấy,
Để em đến bên bờ ước mơ
Rồi năm tháng sông dài gió mưa
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa...

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
Sáng soi bước em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai
Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm, làm sao
Em đếm hết công ơn người thầy...

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm, làm sao
Em đếm hết công ơn người thầy.

***

Cái "entry" này tui viết cũng đã gần 10 năm, kể từ ngày thầy mất và ca khúc "Người Thầy" được Kim Lợi studio ghi âm làm quà tặng nhân 20-11. Hồi đó chưa có blog nên tui viết đưa lên web của mình, giờ đọc lại thấy mình viết cũng ngô nghê ghê. Hôm nay, nhờ nhacso.net hâm nóng lại trên mục bài hát vàng, chợt nhớ mấy dòng mình viết khi xưa, giờ post lên lại và không sửa một chữ nào (kể cả lỗi chính tả). Pà kon đọc chơi thấy 10 năm trước tui viết "blog" mắc cười không? hehe...

Bạn có thể quan tâm