Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ký ức tuổi thơ

Trần Đình Thọ hiện sống và làm việc tại Đồng Tháp. Bài thơ “Ký ức tuổi thơ” của ông được in trong tập “Thơ cho mùa giêng”.

Bây giờ trẻ con không còn hát đồng dao nữa

Cũng quên luôn tiếng sáo thả lưng đồi

Tôi trở về con chuồn kim bậu cửa

Cánh chạm vào ký ức tuổi thơ tôi.

***

Bây giờ câu lục bát cũng mồ côi

Chị tôi ru con bằng dàn Hi-fi cực ấm

Cháu tôi như lúa đòng đòng còn ngậm

Sẽ lớn lên bằng bài hát xứ người.

***

Tôi trở về tượng đá toát mồ hôi

Đình làng xưa con cháu về tụ họp

Trong tiếng mèo đêm tìm nhau rạo rực

Tôi bàng hoàng nghe tiếng thở nhân gian.

***

Tôi về đây gõ vào mảnh hồn làng

Tiếng chuông mẻ quá chừng lạc lõng

May còn có đôi người già bật khóc

Nhớ một thời quan họ rủ nhau đi.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Đến bao giờ thì chúng ta thôi nói về ngày xưa? Ký ức đâu phải là những gì đã đi qua, đã ở lại phía sau. Ký ức luôn ở cùng chúng ta, trong hiện tại, chi phối vào nhịp thở của nhân gian từng khắc từng giờ.

Đọc bài Ký ức tuổi thơ của Trần Đình Thọ, chúng ta nhận ra gương mặt của ngày xưa. Ngày xưa là điệu đồng dao, tiếng sáo lưng đồi, con chuồn kim bậu cửa, dòng lục bát hiền hòa, dáng nền nã thướt tha quan họ rủ nhau đi… Đã lãng quên, đã mồ côi, đã lưu lạc rồi mảnh hồn làng một thời thanh bình yên ả.

Ký ức tuổi thơ phân định hai thế giới: Ngày xưa và bây giờ. Cảm thức lạc lõng ngày trở về, “toát mồ hôi” trước thực tại của làng và rưng rức niềm thơ ấu gõ vào hồn người xa xứ một tiếng chuông hoài niệm. Giọt nước mắt làm sao níu gọi được thời gian? Biết thế mà đành thế!

Thời gian

Nguyễn Bảo Chân có tư duy thơ sâu lắng và đầy nữ tính. Bài "Thời gian" in trong tập "Những chiếc gai trong mơ" năm 2010.

Trần Đình Thọ