Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Hong khô nước mắt để cười với con

Bài “Thơ cho con” của Hoàng Đình Quang là lời tâm sự mặn mòi, cay đắng mà nặng trĩu thương yêu của người cha dành cho con sau một đời dở dang, đành đoạn.

Lỡ tay muối mặn con ơi

trách gì cái vụng của người làm cha

gà cồ quanh quẩn phận gà

xòe đôi cánh cũ đem ra che trời

***

Mẹ đem vào cõi xa vời

những câu dạy bảo những lời khuyên răn

bây giờ nét ở đường ăn

cha nông nổi, lại cỗi cằn thương yêu

***

Những người bạn tốt cũng nhiều

những lời bạn tốt bao nhiêu thì vừa

ngẩng lên trời đã quá trưa

sau lưng sầm sập cơn mưa sẫm chiều

***

Cha giờ đứng mũi trớ trêu

thời gian để lại rất nhiều chỗ đau

đường dài biết đậu vào đâu

còn ai đổ lửa vào dầu nữa không?

***

Thế gian có vợ có chồng

mà cha gánh nước bên sông một bờ

lựa chiều bong bóng mà mưa

sông sâu mà bước, thiếu thừa mà đong

***

Chim chiều đã sợ cành cong

rủi may, phúc họa, long đong phận người

cha dù khóc giữa cuộc đời

hong khô nước mắt, để cười với con.

Lời bình

Có vị mặn như là nước mắt thấm vào lòng ta khi đọc những dòng thơ của Hoàng Đình Quang. Tứ thơ gợi từ thân phận “gà trống nuôi con”, càng đọc, càng nghĩ, lại càng xót xa. Đời cha “nông nổi”, “cỗi cằn”, “vụng về”, rồi biết sẽ khuyên bảo, dạy dỗ, yêu thương con như thế nào đây? Bởi thế, cùng với nỗi xót xa là muôn vàn âu lo.

Ta bỗng thấy thương một dáng gầy gộc vụng về bên dòng đời vò võ, bỗng chạnh lòng trước chia ly đành đoạn, bỗng giật mình ngước lên nắng sớm mưa chiều, bỗng đắn đo nẻo người nông sâu may rủi... Lời thơ như phận người, mặn đắng những long đong, dang dở. Cha chỉ còn con, và điều đó có thể làm nụ cười nở trên môi cha như niềm hạnh phúc sau cùng.

Dẫu xót xa và âu lo, nhưng nụ cười ở cuối bài thơ làm trái tim chúng ta ấm lại. Bài thơ đã đi qua rồi, mà ý nghĩ chạnh thương những phận người, những cảnh đời dang dở, như một thanh âm còn vọng mãi trong ta.

Mẹ vẫn chờ nơi con lặng lẽ ra đi

Bài thơ “Bây giờ mẹ vẫn” của Kiều Trang là những suy tư cùng sự nhớ thương, day dứt của người con khi nghĩ về mẹ và quê hương.

Lời yêu thương dành cho con

Thơ của Tam Giang trước hết là tấm lòng của người cha lúc nào cũng mong đem đến cho con “một ngày nắng mới”, “một giấc mơ hồng”, và nhất là “cuộc đời vời vợi tin yêu”.

Hoàng Đình Quang