Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Hôn trăng đêm vỡ những giọt sương

Bài thơ “Hư ảo” của Phan Ngọc Thường Đoan mang đến cho người đọc cảm xúc về một tình yêu thầm lặng đã qua nhưng vẫn còn làm trái tim thổn thức.

rơi lại phía sau là chiếc lá

rơi lại phía sau là cơn gió

rơi lại phía sau là nỗi nhớ

cày đêm trắng vỡ tung

cám ơn anh đã đến dẫu không thật thà cũng không là dối trá

dẫu không nồng nàn cũng không là hờ hững

anh đến bằng sự va chạm hư ảo

***

ngoài kia mùa thu không còn nữa

hạ cũng không còn nữa

trời chớm đông với chút rét nhẹ môi

nào đã ai nhóm dùm em bếp sưởi

***

cám ơn sự lặng lẽ của đất trời

để em nghe được trái tim anh nói

cám ơn cả giấc chiêm bao chiều ngắn ngủi

đầy hơi thở đàn ông

cám ơn anh đã độ lượng

hôn trăng đêm vỡ những hạt sương

cành hoa hồng muộn màng dăm lên đất ẩm

mùi hương lạc mất ngỡ ngàng…

***

rơi lại phía sau là nắng vàng

rơi lại phía sau là mùa xuân dịu ngọt

rơi lại phía sau là cơn khát

rơi vào tận cùng là cô độc

và em cùng tiếng chuông nhà thờ

rơi!

Lời bình

Bài thơ tên là Hư ảo nhưng lại hiện lên những dáng hình của thực tại. Một thực tại được cảm nhận qua nỗi cô đơn, khao khát lặng lẽ. Chủ thể trữ tình là người con gái đã yêu, biết mình được yêu và cũng biết sự mong manh của giấc chiêm bao chiều đầy hơi thở đàn ông.

Rơi… rơi… rơi! Đó là trạng thái trữ tình của nhân vật khi hình dung về tình yêu. Chiếc lá, cơn gió, nắng vàng, mùa xuân, mùa hạ, mùa thu rồi cũng đi qua, cũng sẽ nhạt nhòa hư ảo, như anh! Dẫu vậy, lòng em vẫn thầm biết ơn, vì anh đã đến, đã hôn lên trăng đêm vỡ những giọt sương.

Mảnh trăng đêm vỡ những giọt sương, là em đấy! Mùi hương lạc mất ngỡ ngàng, là tình yêu đã bay đi. Sự lặng lẽ của đất trời làm hiện lên nhịp điệu thổn thức của những dự cảm chìm trôi, rơi rụng. Tất cả thành hư ảo và chính em cũng tan đi trong ngân vọng cuối cùng của tiếng chuông nhà thờ.

Bài thơ được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành ca khúc cùng tên.

Những vì sao như mắt buồn vời vợi

Bài thơ “Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm” của Lê Vĩnh Tài mang đến cho người đọc cảm xúc quạnh hiu, xa vắng khi nghĩ về một tình yêu đã qua.

Bên kia trăng lá hát vào trời

Bài thơ “Mây lạ” của Phạm Văn Vũ rất giàu mộng tưởng. Đó là những cảm xúc về mối tương giao giữa con người và vũ trụ.

Phan Ngọc Thường Đoan