Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Hình bóng trở về

“Hình cũ” là bài thơ về nỗi nhớ mơ hồ của Nguyễn Bình Phương. Trong thơ ông, ta vẫn gặp nét liêu trai sương khói như vậy.

Bóng những bông hoa bị ngắt

Nửa đêm về đậu trên cuống run run

Sau lưng nở nụ cười lơ đãng

Vầng trăng trên nước toạ im lìm.

***

Em đã bỏ ta đi

Em đã ngắt một chùm hoa nhỏ

Chú chim sâu thuở ấy rất buồn

Không thể hẹn hò nhau được nữa.

***

Cuối tình yêu có một cơn mưa

Có đôi tay trần từ trời cao dịu dàng buông xuống

Bóng xưa về trên cuống rưng rưng.

Lời bình

Bài thơ hình thành trong cảm xúc về nỗi nhớ. Bóng của bông hoa bị ngắt, những hẹn hò một thuở, những chờ đợi dịu dàng từ trời cao buông xuống chính là hình ảnh tương đồng về một thực tại không còn nữa - hay đúng hơn, chỉ còn trong nhớ nhung, tưởng tượng.

Thơ Nguyễn Bình Phương, nếu chỉ thế, xem ra cũng không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, cái đặc biệt làm nên khí hậu thơ của ông chính là vẻ mơ hồ, bí ẩn, sương khói ẩn sau hình tượng, bao bọc hình tượng.

Bóng bông hoa về lúc nửa đêm - ấy là linh hồn của hoa, cũng chính là phần ao ước còn sót lại khi điều gì đã bị tước đoạt, bị cắt lìa. Nụ cười lơ đãng, trăng trên nước im lìm vừa ngưng đọng tạo hình lại vừa nhòa nhạt loang loáng tan đi. Bóng xưa về trên cuống rưng rưng, là hoa, là người, là tình xưa, là ảo ảnh dịu dàng không bao giờ chạm tới.

Mọi thứ chỉ là ảo ảnh, nhưng rưng rưng nhớ và mơ hồ cảm nhận sự hiện diện của bóng hình xưa cũ là điều có thật. Đó là một khoảnh khắc liêu trai mà Nguyễn Bình Phương vẫn thường tạo dựng và duy trì trong thế giới thi ca của mình.

Nỗi đau chắc gì nguôi ngoai

Bài thơ “Và khi ấy” của Đào Phong Lan cho ta giây phút cảm nhận về quá khứ, tin yêu và hạnh phúc. Một quá khứ nhói thành nỗi đau.

Một chút sương mù trên bàn tay

Bài thơ “Một chút sương mù trên bàn tay” của Hoàng Phủ Ngọc Tường phảng phất lớp khói sương bao phủ thế giới luyến ái. Một cuộc tình tưởng thiên thu bỗng hóa phù du, thoáng chốc.

Nguyễn Bình Phương