Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Hãy cho em được quên lãng!

“Và, trở về tĩnh lặng” của Đinh Thị Như Thúy mang tâm sự lo âu xen lẫn sợ hãi của người phụ nữ trong tình yêu.

Anh lại choán đầy tâm trí em

Như dòng suối mùa mưa bị choán đầy bởi thác ngàn lũ núi

Ơi anh

Mặt trời hoang dã đến nao lòng

Hãy lãng quên và cho em những ngày quên lãng

***

Em cần tĩnh lặng

Để thu xếp những ý nghĩ ngổn ngang

Như người đi xa trở về

thu xếp đồ đạc trong căn nhà bừa bộn

***

Em ngắm nhìn những chùm quả xám nặng đung đưa

Và nhớ về màu hoa tím cũ

Và mái tóc em đang ngày một ngắn lại

Vì không đủ sức đợi chờ

Và cả vị trí khuất lấp ấy trong cuộc đời

Dường như cũng không có thực

Và anh

***

Dẫu đang ở rất gần

Hãy lãng quên và cho em những ngày quên lãng

Em xin sự tĩnh lặng này

Để lẩn vào góc tối

Đắm mình trong nỗi sợ những ngày xa

Lời bình

Và, trở về tĩnh lặng là một bài thơ hay của Đinh Thị Như Thúy. Trong tiết nhịp chậm rãi, có phần thảng thốt, thơ như lời từ biệt. Từ biệt tình yêu, từ biệt chính mình.

Tứ thơ gợi lên từ một sự thức nhận về tình yêu và vị trí của mình trong cuộc tình có lẽ mang nhiều uẩn khúc. Đó là sự trải lòng về phận vị của người phụ nữ. Không đủ sức để đợi chờ, không an lòng với những khuất lấp, sợ hãi những điều không có thực là nguồn cơn của cảm thức quay về.

Em xin một sự tĩnh lặng để sắp xếp lại lòng mình, để nhớ lại màu hoa tím cũ, để quên lãng những đam mê như thác ngàn lũ núi. Tình yêu hoang dã như mặt trời, liệu rồi có trở thành hư vô, như anh?

Tan theo giấc mơ thiếu nữ

“Đoản khúc mưa” của Vũ Dy dẫn ta vào miền hoài niệm, nơi những giấc mơ từng hiện hữu và tan đi. Trở về, lòng ta hoang vu.

Về trong cô đơn

Bài thơ “Cô đơn” của Nguyễn Bảo Chân là khoảnh khắc nhân vật trữ tình nhận ra mình sau cuộc tình không thành, ước mơ đã tắt. Dẫu vậy, trong sâu thẳm vẫn ấm một niềm hi vọng.