Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Gọi yêu về, mùa xưa cầm tay

“Khúc du hương mùa cũ” của Châu Hoàng là một thoáng hoài niệm về thanh xuân với niềm thương mến và chút bâng khuâng nhung nhớ.

Tôi viết cho em bài thơ 24

Tháng giêng hai lụa nắng xuân thì

Mùa hoa nhớ còn hồng môi thiếu nữ

Bên rào thưa, thẹn nhé tường vi!

***

Tôi viết cho em bài thơ 24

Chú mai lười vừa nở đêm qua

Xuân đã vội cánh đời run rẩy

Nụ tình xanh còn đọng bờ mi.

***

Tháng giêng hai vừa tiễn mùa đi

Còn thổn thức giọt buồn trên lá

Ngày cũng vội, em trễ tràng vương giả

Sợ mai hồng khép lại mùa xưa!

***

Hai bốn nào cho những nắng mưa

Thương lá nhỏ ngày xa không lại

Bên hiên chiều buồn xưa quan ngại

Gọi yêu về, chút nắng cầm tay.

***

Gởi cho em mùa lá tre bay

Nghe nhung nhớ vườn cà hoa chớm nụ

Chiều đá núi gọi tình thiếu phụ

Bên hiên đời chờ những buồn đi!...

***

Em ngày xưa an hạnh chiêu nghi

Rưng rức nắng gam đời lên óng ả

Ngày đã vội, xuân chừng sang hạ

Gọi nhau về!... Du khúc mùa xưa!

Lời bình

Bài thơ Khúc du hương mùa cũ với cảm xúc trong trẻo là những hoài niệm bâng khuâng về “mùa xưa”. Thuở ấy là giêng hai, xuân thì, nắng lụa, môi thiếu nữ, nụ tình xanh…

Có một nhịp chuyển dẫn em đi qua giêng hai ấy. Dường như mùa xưa đã khép, ngày hạ đã sang. Bên hiên đời một dáng buồn vương vào chiều thiếu phụ. Hoa cà chớm một niềm tiếc nuối, muộn màng.

Bài thơ phảng phất nhớ nhung, nhưng không sầu muộn. Chút tiếc nuối, chút buồn trong chiều mưa nắng là nguồn cơn cho “du khúc mùa xưa”. Ai rồi cũng thế, sẽ có những phút giây ngoảnh lại, mỉm cười hay tưởng tiếc về thanh xuân của mình.

Gọi nhau về, là ta, là em, là xuân thì, nhưng cũng có thể là tôi của nhiều năm tháng đã đi qua. Đọng lại trong bài thơ là ánh nhìn trìu mến, sự độ lượng với quá khứ, vì thế cảm xúc của tác giả đã gieo vào lòng người đọc một niềm cảm mến chân thành.

Về trong cô đơn

Bài thơ “Cô đơn” của Nguyễn Bảo Chân là khoảnh khắc nhân vật trữ tình nhận ra mình sau cuộc tình không thành, ước mơ đã tắt. Dẫu vậy, trong sâu thẳm vẫn ấm một niềm hi vọng.

Tan theo giấc mơ thiếu nữ

“Đoản khúc mưa” của Vũ Dy dẫn ta vào miền hoài niệm, nơi những giấc mơ từng hiện hữu và tan đi. Trở về, lòng ta hoang vu.

Châu Hoàng