Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Gọi về lối cũ

Nguyễn Quang Hưng sinh năm 1980, là một nhà thơ quen thuộc với công chúng đương đại. Bài “Gọi về lối cũ” in trong tập “Mùa vu lan” (2011).

Em! Đón ta về đi!

Những lối đồi mưa

những nẻo tre ngà

Những Giêng Hai cờ hoa khăn tía

Những mây rồng chầu đón long ngai

Những môi trầu ửng má xuân thì...

***

Em! Đón ta về buồn hoang vách mọt

Nhện lùa gió bấc mịt mờ

Đâu là nửa giường, nửa chăn, nửa chiếu?

Bát đàn mẻ miệng rêu khô

***

Ta về đầu sông tìm thăm cơn mơ

Mắt thuyền bồng bềnh đôi câu gọi đò

Có còn bến xưa tắm muộn?

Bắc cầu đôi vạt yếm son

Sóng cuộn gần xa mấy nhịp nghiêng tròn

***

Ta lần ngược lối hè rạch chớp

Bãi sông mắt nẻ chân chim

Ngược dốc mưa Ngâu phận nổi duyên chìm

Lối tre thở phạc phờ tóc trắng

***

Ta về gọi em như mưa như nắng

Vục gầu uống trăng tháng khuyết năm tròn

Diều cong sừng trâu tuổi mùa thơ nhỏ

Ta lại ngờ đêm nhu nhú búp măng

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ của Nguyễn Quang Hưng đẹp như những ký ức của một thuở thanh bình, yên ấm, linh thiêng mà xa xôi. Phảng phất trong không gian khí vị liêu trai tỏa lên từ một vùng huyền tích. Lối cũ giấu mùa thơ nhỏ, nơi cơn mơ nhu nhú xuân thì, nơi cờ hoa khăn tía thấp thoáng bóng mây rồng, nơi đầu sông cuối bãi, nơi bến muộn trăng nghiêng, nơi vạt yếm son e ấp mạch tằm.

Lối cũ bỗng nhòa đi như vệt trăng trong đáy nước, tháng khuyết năm tròn, như mưa như nắng, chốc thoáng thành diệu vợi. Diều cong sừng trâu, búp măng nhu nhú liệu có đắp đền được không những phận nổi duyên chìm, những phạc phờ tóc trắng. Hai miền không gian hai trời cách biệt. “Em! Đón ta về đi” là tiếng gọi ứa từ vệt nẻ chân chim khô mòn mắt nhớ. Buồn hoang vách mọt, bát đàn rêu khô, nửa chăn nửa chiếu, ta vục uống mùa xưa trên lối cũ.

Cúc xanh

Trần Hùng sinh năm 1957 tại Hà Nội. Anh hiện sống và làm việc tại Cao Bằng. Bài thơ “Cúc xanh” là một nét rất mảnh, nhưng ánh lên thanh sắc thơ Trần Hùng.

Nguyễn Quang Hưng

Bạn có thể quan tâm